Ánh nắng nhẹ nhàng chiếu lên chiếc bàn xanh đơn độc ấy. Trong ký ức của cô, luôn là hình ảnh một anh chàng cao lớn, điển trai thường ngồi đó, ánh mắt hướng ra cửa sổ, vừa chống má vừa híp mắt nhìn nắng, tay thì nghịch xoay cây bút.
Cô nhớ rất rõ, Thẩm Mặc chuyển đến đây ngay ngày đầu khai giảng, trông dáng vẻ hẳn cũng chỉ mới vài ngày. Nghĩ đến đó, Hoa Tiệp khẽ bật cười tự giễu.
Chính mình độc thân từ bé đến giờ, vậy mà lại yêu thầm người khác hết lần này đến lần khác. Dù rằng Thẩm Mặc là người cuối cùng cô thầm thích trong đời thực, nhưng sau này cô lại hóa thành một người hâm mộ đích thực...
Gãi gãi tóc ngắn, cô thấy hơi ngượng ngùng. Đúng là mình nhát gan quá. Có lẽ bị ảnh hưởng từ Dư Đồng Lâm và Biện Dĩnh, cô luôn cảm thấy thích thầm hay để ý ai đó là chuyện vừa nguy hiểm, vừa xấu hổ đến mức làm tổn thương lòng tự tôn.
Khi cô đang mở sách, cầm bút chì trong tay thì bỗng nghe nhóm bạn nữ phía trước bắt đầu tám chuyện rôm rả về chiếc bàn trống cạnh cửa sổ:
Tớ nghe nói người ngồi ở đó chuyển từ Nhị Trung qua.
Nhưng Nhị Trung khai giảng lâu rồi mà.
Ừ, hình như là tên côn đồ ấy, nghe bảo đánh cả hai huấn luyện viên với hai bạn nam, nên bị chuyển trường.
Ghê vậy?
Ừ, nghe đồn là kiểu người chỉ cần liếc một cái thôi cũng khiến cậu sợ chết khϊếp!
A? Tớ ngồi ngay sau cậu ấy, làm sao bây giờ?
Cậu ấy là con trai, chắc không đánh con gái đâu nhỉ?
Ai mà biết được...
Nhưng nghe bảo nhà cậu ấy siêu giàu, ở biệt thự lớn, còn đi siêu xe nữa.
Chắc rồi, nếu không thì làm sao chuyển trường dễ dàng như vậy được?
Trường mình học phí cao lắm mà...
Người giàu mà côn đồ thì chắc càng ngang ngược hơn!
Hoa Tiệp vừa nghe vừa hơi hoang mang. Thì ra trước khi Thẩm Mặc chuyển đến, mọi người đã có ấn tượng như vậy về anh. Nhưng nghĩ lại, ba năm trước cô cũng sợ anh thật. Dù Thẩm Mặc chưa bao giờ đánh bạn nữ, nhưng cô cũng không dám bắt chuyện với anh.
Trong ký ức, lần duy nhất hai người nói chuyện là khi cô đến lớp muộn, chạy vội từ hành lang vào phòng học và vô tình đâm sầm vào lưng anh. Lúc ấy cô hoảng hồn, nghĩ rằng mình đã chạm trúng Thẩm Mặc và chắc chắn sẽ "chết" mất.
Thế mà anh chỉ lạnh lùng quay đầu nhìn cô, sau đó xoa xoa đầu cô một cái rồi dùng tay kia so chiều cao giữa cô và anh, nhàn nhạt nói:
“Nhóc lùn.”
Rồi cứ thế ung dung bước về chỗ ngồi của mình.
Cô vẫn nhớ rõ cảm giác lúc ấy: mặt đỏ bừng, trong đầu gào thét điên cuồng:
“Chiều cao của mình thuộc dạng trung bình trong lớp, không hề thấp tí nào!"
và
"Thẩm Mặc đã xoa đầu mình! Aaa!!!"
Kết quả, suốt bốn tiết học sau đó, mặt cô cứ đỏ bừng lên không thôi. Một cô gái chưa từng yêu, nhưng lại luôn mơ mộng về tình yêu tuổi dậy thì, đáng yêu biết mấy...
Hoa Tiệp khẽ mỉm cười, mở sách Toán ra và bắt đầu chuẩn bị cho bài học hôm nay. Tay phải vô thức vẽ những đường thẳng trên giấy nháp, một thói quen từ nhỏ khi cô học vẽ.
Những khối vuông nhỏ dần xuất hiện trên giấy, từng đường thẳng đứng, ngang, xiên trái, xiên phải đều đồng đều như nhau. Lật qua từng trang sách Toán, hình bóng cao lớn từng khiến cô thầm thương ngày nào dần trở nên mờ nhạt, chỉ còn lại những ký hiệu toán học rối rắm.
…
Giờ đọc sớm, bạn học trong lớp đã đến đông đủ. Khi Hoa Tiệp đi rót nước, Cảnh Niên lặng lẽ nhìn trộm tờ giấy nháp trên bàn cô.
Trên giấy, những đường thẳng dày đặc, mỗi đường đều thẳng tắp, dài ngắn như nhau. Khoảng cách giữa các đường cũng hoàn toàn đồng đều.
Cảnh Niên tròn mắt ngạc nhiên. Là một người học vẽ, cậu ấy hiểu rõ để làm được điều này cần kỹ năng và luyện tập đến mức nào. Tay làm sao mà ổn định như vậy chứ?