"Người tiếp theo." Rin ngáp dài gọi.
Người gấu quen thuộc cẩn thận bước vào pháp trận bán kính một mét được vẽ bằng phấn trên mặt đất. Nghi Thức Sư với đôi mắt bịt kín bằng băng vải đang ngồi xếp bằng ở một bên pháp trận, trước mặt là một ngọn nến đang cháy sáng rực rỡ.
Chính giữa pháp trận đặt một viên kim cương vàng nhỏ bằng đầu ngón tay, người gấu vừa đến gần, nó liền tỏa ra ánh sáng nhiều màu, khiến cho ngọn lửa nến trước mặt Rin cũng chuyển sang màu trắng.
"Xin hãy đọc cùng tôi," giọng Rin đều đều không chút cảm xúc, "Hỡi Quang Minh Chi Long chiếu rọi nơi sâu thẳm của đại địa."
"Hỡi, hỡi Quang Minh Chi Long chiếu rọi nơi sâu thẳm của đại địa." Người gấu vừa mở miệng đã nói lắp một chút.
"Ngài cũng chiếu rọi linh hồn của XX, chỗ XX này điền tên của anh vào." Rin tiếp tục nói.
"Ngài, ngài cũng chiếu rọi X… Ngài cũng chiếu rọi linh hồn của Mizui Resace." Mặt người gấu đỏ bừng, cố gắng uốn thẳng lại đầu lưỡi.
Ánh nến trắng trước mặt Rin nhuốm một chút u ám, người gấu lập tức căng thẳng.
Nhưng biểu cảm của Rin không có gì thay đổi, cậu nói thẳng: "Áp lực quá lớn, tinh thần không có dấu hiệu ô nhiễm. Ra ngoài đi, người tiếp theo."
Thở phào một hơi thật dài, người gấu bước ra khỏi pháp trận với bước chân nhẹ nhõm. Người bạn đồng hành của anh ta, một người gấu khác, với vẻ mặt không khác gì vài phút trước, đôi tai tròn dựng thẳng lên, thận trọng bước vào pháp trận.
Khi đã kiểm tra xong toàn bộ hành khách, thời gian trên chiếc đồng hồ quả quýt đã sớm vượt quá giờ tan làm tiêu chuẩn. Rin đặt cây lau nhà dùng để xóa dấu phấn vào phòng vệ sinh của nhà ga, vừa ra khỏi cửa thì phát hiện hai người gấu cao lớn kia không biết vì sao vẫn chưa rời đi, mà lại đang đợi cậu ở cửa phòng vệ sinh.
Rin cao một mét bảy sáu, ngẩng đầu đối diện với họ, những người cao hơn hai mét, "..."
Không sao, mình mới mười tám tuổi thôi, Rin tự an ủi, mình vẫn còn có thể cao thêm.
Nhưng e rằng sự khác biệt về chủng tộc là không thể san bằng.
Hai người gấu hoàn toàn không nhận ra rằng việc họ đi trên đường chính là một đòn công kích vào những người có vóc dáng thấp bé. Một trong hai người bước lên, đưa tay về phía Rin.
Rin bắt tay anh ta, người gấu vui vẻ tự giới thiệu về mình và anh trai, nói rằng họ đều là đầu bếp, sau đó ngượng ngùng nói: "Không ngờ ngài lại chính là vị "Thư Sinh Mù" đã giải quyết vụ án gϊếŧ người hàng loạt ở chung cư Absinthe mấy tuần trước! Thật sự cảm ơn ngài đã cứu mạng hai anh em chúng tôi! Chúng tôi không có gì để báo đáp ngài, nhà hàng Yên Lặng Hùng ở tầng mười sáu là nhà hàng của chúng tôi, xin ngài hãy nhận lời, chúng tôi muốn tự mình xuống bếp đãi ngài một bữa!"
Tầng mười sáu, khu nhà giàu.
Nhà hàng Yên Lặng Hùng, ngay cả Rin cũng đã từng nghe nói đến nhà hàng cao cấp này.
Những đầu bếp bình thường không cần phải đi tàu điện ngầm qua lại giữa hai thành phố, nói họ là đầu bếp, không bằng nói họ là chủ nhà hàng.
Rin mỉm cười, nhưng miệng lại nói: "Xin lỗi, các anh cũng thấy đấy, gần đây Thẩm Phán Đình rất bận… Lần sau nhất định."
Người gấu nhận ra sự từ chối khéo léo của Rin, lộ ra vẻ tiếc nuối. Anh ta còn định nói thêm gì đó, Rin đột nhiên quay đầu nhìn về phía một thẩm phán quan khác đi ngang qua sau lưng mình, rồi mừng rỡ đuổi theo.
"Bí thư Windflit!"
Rin vừa gọi, vừa đặt tay lên vai người đồng nghiệp, đẩy anh ta chạy một mạch, rời khỏi tầm mắt của hai người gấu.
Một đội binh lính đi ngang qua đã ngăn cách hai bên, Rin mới đi chậm lại, tay cũng buông khỏi vai người đồng nghiệp, hỏi: "Bí thư Windflit, trợ cấp tăng ca hôm nay tính thế nào?"
Windflit Golden là một người chó Golden, nói cách khác, là giống chó lông vàng.
Anh ta có một mái tóc ngắn vàng óng và đôi tai chó rũ xuống mềm mại, sống mũi cao thẳng, đường nét khuôn mặt cứng cỏi, dù ở thế giới trước kia của Rin hay thế giới này đều có thể được gọi là một mỹ nam.
Lúc này, vị mỹ nam ấy liếc nhìn Rin, nói: "Mấy đồng trợ cấp tăng ca đó không đủ để ăn một bữa ở nhà hàng tầng mười sáu đâu."
"Nói trước xem trợ cấp bao nhiêu đã." Rin không cho anh ta lái sang chủ đề khác.
Bí thư Windflit tức giận trừng mắt nhìn cậu, "Sao Thẩm Phán Đình thành phố Spinel của chúng ta lại có một kẻ keo kiệt như cậu chứ… Tính cho cậu năm đồng, cậu còn vật liệu cho nghi thức thông tin phạm vi ba mươi cây số không? Nếu có thì tăng ca thêm với tôi một lát nữa."