Lúc ấy Rin và sếp đối mặt với nhau, người cấp trên cao hơn cậu một cái đầu đang mặc một bộ vest trắng ba lớp, bên ngoài còn khoác thêm một chiếc áo choàng trắng tinh, sạch sẽ không vương một hạt bụi, tựa như một pho tượng thạch cao được đặt trong nhà thờ để người đời thờ phụng. Còn Rin, nếu không phải đang mặc bộ đồng phục thẩm phán quan, thì trông cậu chẳng khác nào đang đi tị nạn, hoàn toàn không nên xuất hiện chung một khung hình với sếp của mình.
Nhưng vị cấp trên ấy đã cúi xuống nhặt giúp cậu cái túi nhỏ bị lăn bẩn, còn đưa tay về phía Rin.
“Đến đây, đưa những thứ trên tay cậu cho tôi.”
“Chánh án… ngài biết đấy, tôi xách được mà.”
“Một Nghi Thức Sư khi chiến đấu phải đảm bảo một tay không rời khỏi mật thư của mình, đây là điều cậu đã nói trong buổi diễn thuyết đúng không? Ga tàu điện ngầm quá gần với vòm trời, không phải là nơi an toàn đâu, phải chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu mới được.”
Rin lúc đó có chút kinh ngạc.
Đừng hiểu lầm, cậu không hề ngạc nhiên khi sếp muốn xách đồ giúp mình. Dù mới được điều đến trụ sở Thẩm Phán Đình thành phố Spinel được chín tuần, nhưng chín tuần cũng đã quá đủ để cậu hiểu rõ vị cấp trên chỉ hơn mình bảy tuổi này là một người tốt bụng đến mức nào, hễ thấy người khác cần giúp đỡ là sẽ lập tức ra tay.
Điều Rin kinh ngạc là, sếp từ đâu mà biết được nội dung bài diễn thuyết của cậu?
Cậu đâu có thấy sếp trong đại sảnh của trường học?
Càng kỳ lạ hơn là, vị sếp đáng lẽ phải đang ở thành phố Spinel lại xuất hiện tại ga tàu điện ngầm của thành phố Sodium.
Nhiệm vụ bí mật chăng? Thôi kệ, dù sao đó cũng không phải là chuyện Rin nên hỏi.
Tóm lại, sếp đã xách giúp Rin một phần hành lý, mang đến tận toa tàu của cậu. Sau đó, ngài ấy lại tất tả đi thị sát tiểu đội thẩm phán quan trên tàu, còn từ chối lời đề nghị đi cùng của Rin, nói rằng Nghi Thức Sư là một chức nghiệp phụ trợ nên cần phải nghỉ ngơi cho tốt.
Vừa tự mình làm việc cật lực lại vừa không cho cấp dưới tăng ca, đúng là một vị sếp tốt. Bầu không khí làm việc tuyệt vời tại trụ sở Thẩm Phán Đình thành phố Spinel có một nửa là công lao của vị lãnh đạo trực tiếp này.
Trong lòng thầm khen ngợi, Rin quả thực đã rất mệt. Cậu ngồi một mình trong toa tàu một lúc, thế mà lại ngủ thϊếp đi.
Giấc ngủ này kéo dài hơn ba tiếng đồng hồ. Khi Rin tỉnh lại, cậu phát hiện sếp đang ngồi ngay đối diện.
Người chim bồ câu với mái tóc ngắn và đôi cánh tai trắng như tuyết, cùng đôi mắt màu hồng phấn, thu lại ánh nhìn đang hướng ra ngoài cửa sổ. Gương mặt vốn có phần lạnh lùng vì biểu cảm quá nghiêm túc trong khoảnh khắc nở một nụ cười nhạt, nói với Rin: “Vừa đúng lúc, chúng ta sắp đến thành phố Spinel rồi.”
Trước khi Rin ngủ, đèn trong toa vẫn còn sáng trưng. Cũng không biết vị sếp này đã vào toa tàu từ lúc nào, có lẽ vì thấy Rin đang ngủ nên ngài ấy đã chỉnh đèn xuống thành ánh đèn ngủ mờ ảo.
Giờ đây, ánh sáng yếu ớt của ngọn đèn đêm ấy chiếu lên gò má của sếp, càng tôn lên vẻ dịu dàng đến khó tin của người đàn ông vốn đã có đường nét mềm mại này.
Người chim bồ câu đều như vậy cả sao? Dù gì cũng là bồ câu trắng, vừa thánh thiện lại vừa dịu dàng.
Rin cố gắng áp dụng những ấn tượng sâu sắc từ thế giới trước kia của mình, xoa xoa mặt rồi ngồi thẳng dậy, nói:
“Ngài vất vả rồi, không mệt sao?”
“Một chức nghiệp giả cấp cao như tôi có thể lực vượt xa người thường, vốn dĩ nên gánh vác nhiều công việc hơn một chút.” Sếp nói.
“Vâng,” Rin gật gật đầu, nói thẳng, “Nếu ngài không nói là không mệt, vậy thì chính là mệt rồi.”
Sếp nghe vậy liền chớp chớp mắt.
Ngài ấy dường như suy nghĩ một chút xem nên trả lời thế nào, cuối cùng vẫn không nói ra câu “Tôi không mệt”, chỉ đưa ngón tay lên đặt trước môi.
“Rin à,” sếp cười nói, “Lời này đừng nói trước mặt người khác nhé.”
“Bởi vì công chúng cần một vị chánh án không biết mệt mỏi, tinh lực dồi dào sao?”
“Họ cần cảm giác an toàn, và tôi có thể cho họ cảm giác đó, chuyện này cũng chẳng có gì to tát. Nếu tôi có thể làm được, thì đương nhiên tôi nên làm.”
Sếp nói rất chân thành, nhưng Rin nghe vậy lại chỉ muốn thở dài.
Thẩm Phán Đình không nằm trong phạm vi quản lý của “Luật Lao động” tại thành phố Spinel, đây quả thực là một điều đáng sợ.