Chương 4

Những Bạch Li đang khóc lóc, sợ hãi, chết lặng và do dự đều biến mất. Một Bạch Li bình tĩnh, với đôi mắt đen láy lóe lên ánh sáng sắc lạnh, xuất hiện trong gương.

Ngay khoảnh khắc nhìn thẳng vào hình ảnh đó, nỗi sợ hãi và giá lạnh đột nhiên rời xa Bạch Li. Biểu cảm của cô trở nên giống hệt như trong gương, trái tim cô đập một cách vững vàng, bơm dòng máu nóng hổi đến tứ chi, mang lại cho thân hình cô một sức mạnh uyển chuyển, giúp cô có thể đứng dậy.

Bây giờ, có thể đi mở cửa, đi tìm Thẩm Phán Đình.

Nhưng Bạch Li vừa xoay người, hình ảnh của gã chồng đã lọt vào mắt cô.

Sau khi tấm màn sợ hãi được gỡ bỏ, gã đàn ông này vẫn cao lớn, nhưng làn da ngăm đen lại thiếu đi sức sống.

Gã đã lâu không mang tiền về nhà, mỗi ngày Bạch Li chỉ có thể nấu một ít mì sợi nước trong. Người chó là chủng tộc khá phụ thuộc vào thịt, chế độ ăn uống như vậy khiến gã trông vừa béo phị vừa phù nề, cơ bắp cũng teo đi rất nhiều.

Bạch Li lại nhìn về phía con gái mình.

Vết dao đã rạch từ trán xuống đến ngực đứa bé.

Lẽ ra cô nên đi mở trộm cửa, chạy đến Thẩm Phán Đình.

Biết rõ điều đó, Bạch Li lại quay lưng về phía cửa, lặng lẽ tiến lại gần pháp trận. Cô yên lặng nhặt con dao từ trong vũng máu lên, rồi lại yên lặng bước về phía chồng mình.

Máu từ động mạch phun ra, văng lên mặt gương.

Người trong gương ngáp một cái.

[Ngươi đang nảy mầm]

Từ một nơi xa xôi trên cao, có ai đó nói với hắn.

Giấc mơ hôm nay thật sự rất kỳ quái, Rin nghĩ, nhắm mắt lại, rồi lại mở mắt ra.

Hắn tỉnh dậy, phát hiện mình vừa ngủ gật trên tàu điện ngầm.

Đây cũng không phải là một chuyến tàu điện ngầm bình thường.

Cái gọi là “bình thường” ở đây là so với tàu điện ngầm ở thế giới mà Rin từng sống trước năm mười lăm tuổi. Khi đó, tàu điện ngầm trong nhận thức của cậu là một phương tiện giao thông công cộng phổ biến ở các thành phố lớn, chật ních những người làm công ăn lương, học sinh đến trường và cả những người già dắt theo con cháu… Rõ ràng, hành khách trên tàu đều là những thị dân bình thường.

Nhưng tàu điện ngầm của thế giới này lại khác, nó là phương tiện giao thông duy nhất kết nối các thành phố với nhau. So với việc chuyên chở con người, nó gánh vác trách nhiệm vận chuyển hàng hóa nhiều hơn. Số ít những người có thể đi nhờ tàu điện ngầm là các thương nhân lớn có giấy thông hành, nhân viên chính phủ được cử đi công tác, và các tiểu đội thẩm phán quan phòng bị quái vật tấn công trong bóng tối.

Rin cũng là một thẩm phán quan, nhưng công việc của cậu hôm nay không phải là tuần tra trên tàu.

Cậu đang trên đường trở về sau chuyến công tác. Vì đã lập công trong ba tuần hành động vừa qua, ngôi trường thuộc thẩm quyền của Thẩm Phán Đình thành phố Sodium bên cạnh đã mời cậu đến diễn thuyết một buổi với chủ đề “Làm thế nào để một Nghi Thức Sư tự bảo vệ mình trong chiến đấu nơi tiền tuyến”. Phí đi lại họ đưa rất hậu hĩnh, Rin không chút do dự mà nhận lời, tiện thể còn buôn bán chút đặc sản kiếm lời, có thể nói là vớ được một món hời.

Đây vốn là một chuyện đáng để vui mừng, thế nhưng cậu lại chẳng ngờ mình sẽ đυ.ng mặt sếp lớn ngay trên chuyến tàu điện ngầm trở về.

Chánh án của Thẩm Phán Đình thành phố Spinel, sứ đồ của Mâu Thuẫn Song Sinh tại nhân gian, “Sí Lãnh Song Thương” Hôi Thúy Dove.

Thẩm Phán Đình vốn không cấm các thẩm phán quan làm thêm nghề tay trái, nhưng một khi đã trở thành thẩm phán quan thì cũng đồng nghĩa với việc địa vị xã hội được nâng cao, tiền lương và phúc lợi cũng đủ để cả gia đình sống một cuộc sống tử tế.

Nếu đã là người tử tế, thì trên một chuyến tàu điện ngầm vắng bóng thường dân thế này, dĩ nhiên nên giữ một dáng vẻ đàng hoàng, chứ không phải tay xách nách mang những túi lớn túi nhỏ một cách chẳng mấy hay ho, lúc lên tàu còn bất cẩn làm rơi một túi lăn đến tận chân cấp trên.