Chương 38

Chisha không khỏi ghen tị mà nghĩ, nhưng Hôi Thúy đã lướt qua hắn đi về phía Rin, quan tâm hỏi: "Cậu không sao chứ?"

Rin: "Không ổn chút nào."

Chisha rùng mình một cái, trước đây nếu Rin dùng giọng điệu này nói chuyện với hắn, thì tiếp theo hắn chắc chắn sẽ gặp xui xẻo một cách khó hiểu.

Rin nghiến răng nói: "Dám đổ nước bẩn lên người tôi, mà còn đổ hai lần…"

Trên người Nghi Thức Sư tóc đen bịt mắt như thể đang bao phủ một tầng u ám, cậu nắm chặt tay nói: "Tôi muốn gϊếŧ hắn."

Những lời này đã vi phạm quy định của thẩm phán quan, nhưng hai người nghe được, một người quay mặt đi ho khan, người kia thì sợ hãi lùi lại mấy bước, sợ mình bị ngọn lửa giận này vạ lây.

Tại sao mình lại chạy đến đây chờ cậu ta ra chứ… Chisha bắt đầu tự hỏi, tên này chẳng có vẻ gì là cần được an ủi cả, hơn nữa mình có lý do gì để an ủi cậu ta chứ?

Rin hít một hơi thật sâu, tạm thời thu lại vẻ mặt phẫn nộ, trước tiên nói với Hôi Thúy: "Chánh án, cảm ơn ngài đã làm chứng cho tôi."

Vị lãnh đạo trực tiếp này của cậu nếu đã nói sẽ gánh vác trách nhiệm thì nhất định sẽ gánh vác, tuyệt đối không trốn tránh. Sau khi chủ nhiệm Sơ Diệp qua đời, ngài ấy đã nhanh chóng đến, giải thích cho quan giám sát nội bộ đã bắt Rin đi về việc ngài ấy đã ủy thác điều tra cho cậu. Nếu không phải vậy, sự nghi ngờ đối với Rin tuyệt đối không nhẹ như vậy, cũng không thể nào nhanh chóng rời khỏi phòng thẩm vấn như thế.

Rin thậm chí còn có vài phần xấu hổ, cậu tự tin tràn đầy đi điều tra, kết quả còn chưa có gì đã phiền đến chánh án phải đến cứu mình.

Nghĩ vậy, sát ý của cậu đối với kẻ phản bội lập tức càng nặng hơn.

"Không cần cảm ơn," Hôi Thúy không nói chuyện điều tra kẻ phản bội trước mặt Chisha, chỉ nói, "Chủ nhiệm Sơ Diệp chết vì bị nguyền rủa, cậu đã tận mắt chứng kiến quá trình tử vong của ông ấy, cẩn thận kẻo bị lời nguyền vạ lây."

"Vâng," Rin gật đầu, "Tôi còn muốn đến văn phòng của chủ nhiệm một lần nữa, xem có thêm manh mối nào không. Sau đó tôi sẽ đến phòng thanh lọc một chuyến."

Nói xong, cậu lại nhìn về phía Chisha.

"Về chuyện của chủ nhiệm Sơ Diệp, xin hãy nén đau thương." Rin nói.

Lần đầu tiên thấy Rin tỏ thái độ mềm mỏng như vậy trước mặt mình, Chisha càng cảm thấy kinh ngạc, nói năng lộn xộn: "...Cảm ơn?"

"Tôi rõ ràng đang ở trong văn phòng, nhưng lại không thể ngăn cản được." Rin nói với hắn, "Nếu lúc tôi vào văn phòng đã nhận ra có điều không ổn, nói không chừng có thể cứu được chủ nhiệm. Thật sự xin lỗi."

Một lời nguyền độc địa như vậy, dù có phát hiện trước mười mấy giây, e rằng cũng chẳng làm được gì.

Chisha cũng không phải là loại người không hiểu biết về những kiến thức liên quan, để rồi đổ hết mọi sai lầm cho người khác. Hắn biết, nếu không phải Rin đã vào văn phòng vào lúc đó, e rằng những người ở văn phòng bên ngoài như họ phải mất đến hơn mười phút, thậm chí là vài tiếng đồng hồ, mới có thể phát hiện ra thi thể của chú mình.

Lúc đó, dấu vết còn sót lại của lời nguyền gần như đã tan biến, manh mối điều tra cũng sẽ bị cắt đứt sạch sẽ.

Nếu không phải vì lý do này, Chisha đã không đến đợi bên ngoài phòng thẩm vấn, nhưng hắn thực sự không thể nói lời cảm ơn trước mặt Rin, hừ hừ hai tiếng, mới nói: "Chuyện này không liên quan đến cậu."

"Không, đây đương nhiên là chuyện của tôi." Rin lạnh lùng nói, "Việc này không thể chậm trễ, chánh án, tôi về văn phòng của chủ nhiệm xem trước."

"Nhờ cậu cả." Hôi Thúy tha thiết nói.

Bí thư Windflit đang đợi ở đầu kia hành lang, Hôi Thúy vội vã đi qua, hai người cùng nhau biến mất ở cuối hành lang.

Một vụ mưu sát bằng lời nguyền lại xảy ra ngay bên trong trụ sở Thẩm Phán Đình, ảnh hưởng của vụ án này vô cùng nghiêm trọng. Rõ ràng ngài ấy đã tranh thủ chút thời gian trong lúc bận rộn để đến thăm Rin. Ngọn lửa giận trong lòng Rin được sự an ủi này xoa dịu đi không ít, không nhịn được mà thầm cảm khái, chánh án thật là một vị cấp trên tốt.

Chỉ có thể nỗ lực làm việc để báo đáp ngài ấy, Rin nghĩ, rồi hỏi Chisha: "Bây giờ trong phòng thế nào rồi?"

"Còn có thể thế nào nữa?" Chisha hừ lạnh, "Tuy không cần phải vào phòng thẩm vấn như cậu, nhưng mỗi người đều phải tiếp nhận thẩm vấn và điều tra, dù sao chú của tôi, một người lớn như vậy, bị nguyền rủa ở một nơi chỉ cách họ hai ba mươi mét, mà lại không một ai phát hiện, thật là vô dụng."