Chương 23

Còn cô… hắn tuyệt đối sẽ không mang theo gánh nặng là cô, khoảnh khắc hắn thành công có được chức nghiệp cũng chính là ngày chết của cô.

Ngay cả vợ cũng định gϊếŧ, Tanbi Gredan đã sớm tiêu sạch toàn bộ tiền trong nhà.

Bạch Li không chỉ không có tiền, trước khi tòa án phán quyết Tanbi Gredan là tà giáo đồ, không được pháp luật bảo hộ, toàn bộ hợp đồng quan hệ nhân thân đều vô hiệu, và quan hệ hôn nhân với Bạch Li Pomeranian được giải trừ, cô còn phải gánh vác món nợ mà chồng mình để lại.

Tiếp theo nên sống thế nào đây?

Suy nghĩ của Bạch Li cuối cùng cũng trở về với thực tại.

Và chủ nhân của cô đã tuyên bố số phận của cô:

“Thưa cô, sau khi rời bệnh viện, hãy đi tìm một công việc đi.”

Ngay cả chủ nhân cũng phải đi làm, tín đồ đương nhiên cũng phải đi làm.

Nếu không đến lúc không có tiền sắp chết đói, chẳng lẽ lại bắt cậu đến nuôi sao.

Một ngày mới, cảm thấy mình hoàn toàn không ngủ ngon, Rin ngáp dài rời giường, quấn lại băng vải trên mắt, lê bước chân, cùng các khách thuê khác ở tầng hai chung cư Bạc Hà xếp hàng ở phòng vệ sinh cuối hành lang để rửa mặt lấy nước.

Cậu được coi là một nhân vật nổi tiếng trong khu chung cư này, mỗi năm luôn có một hai người nhờ nỗ lực hoặc may mắn mà kiếm được một khoản tiền rồi dọn đi khỏi đây, nhưng người thi đỗ vào Thẩm Phán Đình thì chỉ có cậu thanh niên mang bệnh di truyền rõ ràng, thậm chí còn không phát triển ra được đặc trưng chủng tộc này.

Những người hàng xóm trước đây từng trực tiếp lờ cậu đi khi chào hỏi, giờ đây như thể đột nhiên phát hiện ra Rin. Bây giờ khi họ nhìn thấy Rin – đặc biệt là khi Rin không đi làm – không chỉ sẽ vô cùng nhiệt tình chào hỏi, mà còn hỏi khi nào Rin sẽ dọn ra khỏi chung cư này, rồi giới thiệu con gái nhà họ hàng cho cậu.

Con gái nhà mình? Chắc chắn là không được rồi, gia đình Rin có quá nhiều gánh nặng, bản thân lại còn mang bệnh di truyền, dường như còn bị mù mắt vì công việc thẩm phán quan, chẳng phải là đối tượng kết hôn thích hợp.

Cũng đúng, là một người thuộc chủng người, họ linh trưởng, bộ thú có nhau của Trái Đất thuần khiết, Rin cảm thấy mình trong xã hội thú nhân quả thực không khác gì một bệnh nhân mang bệnh di truyền.

Vì thế sau khi thi đỗ thẩm phán quan, cậu không hề áy náy mà xin trợ cấp tàn tật.

Còn về việc hàng xóm bây giờ luôn nhiệt tình chào hỏi, được người khác tươi cười chào đón thì có gì không tốt? Mọi người cùng vui vẻ thôi.

Hôm nay Rin cũng mang theo những lời chào hỏi nhiệt tình trở về phòng 203, cậu lay tỉnh Tiểu Hắc Ban đang ngủ trên chiếc giường tầng ở phòng khách, bật chiếc bếp điện từ cũ đã được sửa lại nhặt từ bãi rác về, đặt chảo lên, hâm nóng lại bốn chiếc bánh cuốn nấm còn lại từ hôm qua.

Khi đang mở cửa sổ để xua đi mùi khói dầu nhàn nhạt trong phòng, cánh cửa một phòng ngủ bên cạnh nhẹ nhàng mở ra.

Đoản Vĩ Masma, em gái của Lam Lân Hôi Masma, ló đầu ra từ sau cánh cửa.

Cô bé nhìn thấy Rin liền sáng mắt lên, lóc cóc chạy đến sau lưng Rin, ngẩng khuôn mặt nhỏ lên nở một nụ cười thật tươi, nói: “Rin! Chào buổi sáng!”

“Chào buổi sáng,” Rin đặt bánh cuốn nấm vào đĩa, một tay bưng đĩa, tay kia đẩy nhẹ cô bé, bảo cô bé ra bàn ăn ngồi, rồi hỏi, “Lam Lân Hôi tỉnh chưa?”

“Tỉnh rồi ạ,” Đoản Vĩ gật đầu lia lịa, đôi tai to lắc lư, đôi mắt màu xanh lam tương tự nhưng đậm hơn của Lam Lân Hôi nhìn chằm chằm vào chiếc bánh cuốn trong tay Rin, “Là anh trai gọi em dậy.”

“Ừm, đi rửa mặt đi, tối qua con không đánh răng, hôm nay phải đánh kỹ một chút.”

Trong nhà này ngoài Rin ra, không ai đặc biệt để ý đến việc đánh răng. Nhưng đã sống cùng nhau hơn ba năm, những người khác trong nhà đã quen với yêu cầu của Rin về việc đánh răng, thậm chí còn học được từ cậu một phương pháp gọi là đánh răng khoa học.

Rin chỉ cảm thấy, người không có tiền đi khám răng, ngày thường đương nhiên phải chú ý bảo vệ răng miệng hơn, đặc biệt là một đứa trẻ đang trong giai đoạn thay răng như Đoản Vĩ.

Cậu đặt bánh cuốn nấm lên bàn ăn, dẹp sang một bên đống sách vở bài tập mà Tiểu Hắc Ban đã viết xong tối qua mà không dọn dẹp. Lúc này Tiểu Hắc Ban bưng nước chạy về, xông vào phòng của hai anh em nhà Masma, hô: “Lam Lân Hôi, dậy thôi!”