Bạc vốn biết nhìn mặt đoán ý, liếc thấy ánh mắt nhàn nhạt của chủ nhân, trái tim nhỏ bé khẽ run lên. Nó liền hất nữ nhân trên lưng xuống đất, vừa nhảy vừa chạy lao về phía nữ tử thanh nhã đang ngồi trên ghế chủ, vừa cọ vừa liếʍ, khiến nàng không khỏi khẽ bật cười.
Đường đường là hung thú thượng cổ, vậy mà lại tự biến mình thành một con thú cưng đáng yêu làm nũng, dốc hết mọi thủ đoạn để lấy lòng. Điều đó khiến Tô Nham thân là chủ nhân vô cùng chán ghét, không đành lòng nhìn nữa, hắn khẽ quát một tiếng: “Không được làm càn!”
Bạc nghe thấy tiếng quát giận dữ của chủ nhân, lại càng thêm ỷ thế không sợ hãi. Nó chỉ mở to đôi mắt long lanh ướt lệ, nhìn nữ tử trên ghế chủ, sống động như thể biết nói.
Nữ tử kia khoảng chừng ba mươi tuổi, mày mắt như tranh vẽ, khí chất tựa tiên. Khóe miệng nàng luôn nở một nụ cười thản nhiên hòa nhã, phong thái nội liễm, thật sự ứng với câu “người thanh như cúc”.
Nàng đưa tay xoa xoa tai Bạc. Khi nó thỏa mãn phát ra tiếng gừ gừ trong cổ họng, nàng liền dịu giọng nói với Tô Nham: “Nham nhi, chớ trách Bạc.”
Ánh mắt sắc lạnh như dao găm thẳng vào Bạc đang tai họa sắp ập xuống đầu mà không hay, Tô Nham lại ngoan ngoãn gật đầu, cung kính cúi thấp đầu: “Vâng, sư phụ.”
Nữ tử trên ghế này, chính là sư phụ của Tô Nham, chưởng môn của Sùng Hoa - Diệp Tri Thu.
“Vậy nữ tử này...” Ánh mắt Tô Nham lướt qua nữ nhân đang nằm bất động dưới đất, hắn nhíu mày chờ sư phụ phân phó.
“Ừm... Cứ để lại đi.” Ánh mắt dịu dàng của Diệp Tri Thu dừng lại trên người nữ tử kia một lát, từ từ nở một nụ cười ưu nhã. Ngón trỏ nàng khẽ gõ nhẹ vào tay vịn, cất giọng gọi ra ngoài cửa: “Mau gọi Đinh Đinh tới đây.”
“Oa...” Đồng Đồng từ từ mở mắt, rồi lại vội vàng nhắm nghiền. Nàng cứ lặp đi lặp lại hành động đó vài lần như không thể tin vào cảnh tượng trước mắt, sau đó mới có chút buồn bực chớp chớp mắt nhìn người đàn ông đang mỉm cười trước mặt, miệng lẩm bẩm: “Vô lý quá... Ta rõ ràng nhớ đã nhìn thấy một đại mỹ nhân cực phẩm, sao lại biến thành một kẻ phàm tục thế này...”
Nghe lọt tai từng lời của nàng, nụ cười trên môi nam nhân lập tức cứng lại. Hắn cố nhịn khóe miệng đang giật giật, dùng biểu cảm mà bản thân cho là ôn hòa thân thiện nhất (nhưng thực chất trong mắt đối phương lại méo mó dữ tợn) nói: “Mỹ nhân xin chào, ta tên Đinh Đinh, ngươi có thể gọi ta là Đinh thiếu. Từ cách ăn mặc của ngươi, ta gần như có thể khẳng định chúng ta đến từ cùng một nơi - Thiên Triều. Tục ngữ có câu "đồng hương gặp đồng hương, hai mắt lệ ròng ròng!" Đương nhiên Đinh thiếu ta sẽ che chở cho ngươi, không cần quá cảm động đâu! Ta là kẻ xuyên không từ năm hai không x x, vốn dĩ là một phú! nhị! đại!” Nam nhân mỉm cười đặc biệt nhấn mạnh ba chữ cuối, dường như là cố gắng nghiến răng nghiến lợi mà thốt ra: “Xin hỏi quý danh của mỹ nhân?”