Chương 13

“Vẫn còn oai phong hơn nữa!” Khẽ kêu một tiếng, Đinh Đinh liên tục chuyển động ngón tay, khẽ quát: “Tiềm Long Hóa Hình, biến!”

Lam quang tăng vọt, thanh kiếm kia bỗng “soạt... ” một tiếng biến thành một thanh đại kiếm rộng hơn một thước, dài khoảng một trượng.

“Lên đi!” Điều khiển thanh đại kiếm từ từ hạ xuống sát mặt đất, Đinh Đinh nhảy lên trước, rồi đưa tay về phía Đồng Đồng.

Cẩn thận đặt chân lên thân kiếm, sau khi buông tay chàng ra lại kéo vạt áo chàng để giữ thăng bằng, chỉ nghe Đinh Đinh nói: “Đứng vững nhé! Phi Long Tại Thiên, khởi!”

Trước khi nàng kịp phản ứng, thanh đại kiếm đã phóng vυ"t lên trời, lao đi “vù... ” một tiếng như mũi tên rời cung.

“Khụ khụ… Hồn… khốn nạn…” Đồng Đồng bị bất ngờ đến suýt không thốt nên lời, song luồng gió mạnh táp vào mặt đã thổi ngược tất cả vào cổ họng, khiến nàng ho sặc sụa không ngừng.

Đinh Đinh có lòng muốn khoe khoang, thấy bộ dạng chật vật của Đồng Đồng phía sau, vội vàng xin lỗi: “Xin lỗi nhé!” Chỉ là nụ cười hả hê trên mặt chàng nhìn sao cũng thấy đáng ăn đòn mà thôi.

Chỉ vào một ngọn núi cao ngất mây xanh vυ"t thẳng lên trời, Đinh Đinh không giấu vẻ tự hào giới thiệu: “Ngươi thấy đó, đó chính là Thu Diệp Phong nơi chúng ta vừa ở! Chủ phong của Sùng Hoa đó!” Sau đó chàng cẩn thận nhận diện một lát, rồi lại chỉ vào một ngọn núi có rừng xanh mịt mờ, rậm rạp như mực đổ mà nói: “Cái vùng xanh um đó là Trác Ma Phong, Thanh Vân Viện chuyên đào tạo đệ tử áo xanh nằm trên đó, ngoài ra còn có Bạt Hôi Viện dành cho đệ tử ký danh và Thiết Thoa Đài, tóm lại đó là một học viện nội trú quy mô lớn, song song cả cấp hai và cấp ba đó!”

“Kia là Tương Trúc Phong, có rất nhiều linh dược bảo khí, đáng tiếc vị phong chủ lại là một bà cô tính tình cổ quái! Tính keo kiệt đó… Kia là Thiết Lâm Phong, phong chủ là một lão thúc cổ hủ! Suốt ngày mặt đăm đăm như ai thiếu nợ hắn vậy… Bên kia bên kia…”

Đinh Đinh một mình nói hăng say, Đồng Đồng cũng chẳng thèm để ý đến chàng, đợi sau khi thích nghi được với tốc độ, nàng nấp sau lưng chàng, cũng chắn được phần lớn gió, cuối cùng nàng có thể an tâm cúi người nhìn xuống – núi non trùng điệp, khói mây lượn lờ, quả nhiên là một cảnh tượng đầy tiên khí!

Đây chính là Thái Sơn Bắc Đẩu của giới tu chân, Sùng Hoa Phái sao?

Cố lên Đồng Đồng! Nàng tự cổ vũ trong lòng, dường như lại trở về thời điểm mới chân ướt chân ráo vào công ty phấn đấu, khác biệt là, lần này không còn phải học cách thích nghi với âm mưu quỷ kế, lừa lọc đấu đá trong chốn công sở, mà là kiếm kỹ, pháp thuật, và đạo pháp huyền diệu khôn lường!

... Cô bé Đồng Đồng ngây thơ giờ phút này không hề hay biết, những vướng mắc dơ bẩn, những tâm cơ mưu lược mà nàng sẽ phải đối mặt ở giới tu chân này, còn hơn xa chốn công sở.

Ít nhất, trong cái thời đại bề ngoài hòa bình cởi mở đó, không phải lúc nào cũng đối mặt với nguy hiểm chết người, và sự cướp bóc vô bờ bến.

Khi nàng đang đắm chìm trong viễn cảnh tươi đẹp, bỗng nhiên cảm thấy thanh tiên kiếm dưới chân khẽ rung lắc, rồi nhìn Đinh Đinh đang ngự kiếm phía trước, khuôn mặt vốn hớn hở hồng hào bỗng tái nhợt, trán lấm tấm mồ hôi. Thấy Đồng Đồng nhìn mình với ánh mắt lo lắng, chàng cười ngượng ngùng: “Cái đó… ta… ta bay quá hăng, linh lực hình như không đủ rồi…”

Đồng Đồng mơ hồ có linh cảm chẳng lành: Linh lực? Hiểu theo nghĩa đen chắc là năng lượng như nội lực vậy… Chẳng lẽ giống như máy bay hết xăng sao? Thật là quá mức oái oăm!