Sở Nguyên Tịch chuyên tâm vẽ trận, động tác chậm rãi mà cẩn trọng, từng nét từng nét đều rõ ràng, như muốn Mộ Thiên Tuyết có thể nhìn thật tường tận, hiểu thật minh bạch. Nàng không hề phát giác, gương mặt tiểu đồ đệ đã vương sắc ửng hồng.
Mộ Thiên Tuyết giống như pho tượng, đứng yên không nhúc nhích. Rõ ràng cảm nhận được hơi ấm nơi vai, từ lòng bàn tay sư tôn truyền đến, tựa như dòng suối ấm áp len lỏi thấm sâu vào trong da thịt, khiến nàng không khỏi cảm thấy hơi nóng dâng lên tận mặt.
Nàng một mặt cố gắng đè nén xúc cảm, không để bản thân bị lay động bởi nhiệt khí từ tay sư tôn, một mặt lại dốc lòng ghi nhớ từng nét vẽ của người.
Sở Nguyên Tịch hạ bút như mây trôi nước chảy, trận đồ dần hiện rõ, một mạch vẽ xong, nàng mới đứng thẳng người, buông tay khỏi vai Mộ Thiên Tuyết, nói: “Linh lực của ngươi hãy còn yếu, trận vẽ không nên quá lớn, chỉ cần đủ dung thân là được, như vậy dễ điều động linh lực.”
Nói rồi, nàng lại bắt đầu truyền thụ khẩu quyết tâm pháp.
“Dưới trướng Yêu trưởng lão là một mạch chuyên tu phù trận, mỗi người đều có một cây điểm trận xích, hình dáng bất nhất, nhưng công dụng như nhau — đều dùng để dẫn linh lực vào trận đồ.”
Sở Nguyên Tịch thoáng ngẫm nghĩ, lại tiếp: “Ngươi tạm thời cứ dùng Mộc Tú Kiếm mà điểm trận, cũng không thua kém gì điểm trận xích.”
“Vâng, thưa sư tôn!”
Trong lòng bàn tay Mộ Thiên Tuyết lóe lên một luồng bạch quang yếu ớt.
Nàng mới bước vào Luyện Khí trung kỳ, linh lực còn mỏng manh, bạch quang hiện ra mơ hồ, chẳng rõ ràng, càng chẳng thể nào sánh được với linh lực cường thịnh, sáng rực bốn phía của Sở Nguyên Tịch.
Nàng tập trung ý niệm, dồn linh lực nhập vào Mộc Tú Kiếm, tâm pháp vừa khởi, kiếm liền trầm xuống, mũi kiếm nhẹ chạm vào trận đồ vẽ trên mặt đất.
Ngay lập tức, trận đồ bừng lên ánh sáng trắng, từ tâm trận cuồn cuộn nổi dậy một trận cuồng phong. Tà áo của Mộ Thiên Tuyết bị gió thổi tung, tóc đen bay loạn, chỉ trong nháy mắt, thân ảnh nàng đã biến mất khỏi chỗ cũ, xuất hiện tại một trận đồ khác.
Khoảnh khắc ấy, dời hình đổi vị!
“Rất tốt!” Sở Nguyên Tịch không keo kiệt lời khen ngợi: “Làm rất tốt!”
Nghe được lời tán thưởng từ sư tôn, sắc đỏ trên mặt Mộ Thiên Tuyết lại càng lan rộng, nàng hít sâu một hơi, bình tâm tĩnh khí, lần nữa rót linh lực vào Mộc Tú Kiếm, kiếm vừa điểm xuống đất, thân ảnh đã lập tức quay trở lại trận đồ đầu tiên.
Nay nàng đã học được cách dùng linh lực khởi động trận đồ, bước tiếp theo — cũng là phần khó nhất — chính là vẽ trận đồ.
Không rõ là do trời quá nóng, hay vì trận pháp quá phức tạp, mà dù Mộ Thiên Tuyết đã đối chiếu từng nét vẽ trên đất của Sở Nguyên Tịch, vậy mà ba lần liên tiếp vẫn chưa vẽ được hoàn toàn chính xác.
Xa xa vang lên tiếng ve kêu chim hót, hoa nở rực rỡ khắp nơi, hương thơm quyện trong gió, núi rừng nhè nhẹ lay động dưới làn gió xuân lững lờ thổi qua.
Sở Nguyên Tịch tựa người dưới tàng hoa, song mục khẽ khép, hàng mi dài cong tựa cánh bướm, phập phồng như đang tĩnh tọa dưỡng thần.
Mộ Thiên Tuyết lặng lẽ nhìn trận đồ trước mắt, hình trận đã vẽ xong, linh lực cũng đã rót vào, thế nhưng trận pháp vẫn bất động như cũ, không chút phản ứng.
Không cần nói cũng biết — lại vẽ sai rồi!
Nàng khẽ cắn môi, vén mái tóc mai rũ trước trán, trong lòng vừa sốt ruột vừa không cam lòng, liền bắt đầu họa lại trận từ đầu.
Nàng vẽ đến nửa chừng, mũi Mộc Tú Kiếm di chuyển, chuẩn bị tiếp tục hạ nét kế tiếp...
Ngay lúc ấy, một bàn tay trắng ngần như ngọc đột nhiên áp lên, nhẹ nhàng nắm lấy tay nàng.
Mộ Thiên Tuyết cảm nhận được nơi mu bàn tay có xúc cảm mềm mại lại mang theo sức mạnh ẩn nhẫn, cả người bất giác run lên, kinh ngạc quay đầu nhìn người đứng cạnh, mặt bỗng chốc đỏ bừng như lửa: “Sư tôn!”
“Sợ rồi sao?” Sở Nguyên Tịch mỉm cười, ánh mắt không rời trận đồ vẽ dở trên đất: “Ta đáng sợ đến vậy ư?”
“Không... không phải!” Mộ Thiên Tuyết chỉ cảm thấy mặt mình nóng đến mức sắp bốc khói, cả lời nói cũng lắp bắp.
Sở Nguyên Tịch dịu giọng nói: “Nhìn đây! Nét này, ngươi vẽ dài ra nửa tấc. Chỉ sai lệch một chút, đã đủ khiến cả trận thất linh. Người xưa có câu "sai một ly, đi một dặm", nét này dài nửa tấc, đã không còn là Di Hình Hoán Vị Trận nữa.”
“Ưʍ...” Mộ Thiên Tuyết cảm giác tay mình đang bị tay sư tôn dẫn dắt, từ trên xuống dưới khẽ khàng mà vững chắc, tâm trí nàng như rơi vào mộng mị, đầu óc choáng váng, chỉ biết ngây ngốc gật đầu, lòng bàn tay sớm đã rịn đầy mồ hôi mỏng.
“Được rồi.” Sở Nguyên Tịch vẽ xong một nét, thần sắc trở nên nhẹ nhõm: “Thiên Tuyết nhớ kỹ, nét này tuyệt đối không được quá dài. Ngươi thử lại một lần nữa...”