Chính đạo tiên tôn, "Tu La Tiên Tử" - Sở Nguyên Tịch như ý nguyện mà xuyên sách. Nhưng không ngờ lại rơi vào một quyển tiểu thuyết cẩu huyết, nơi nhân vật của nàng nhân thiết sụp đổ, tương lai bị tra …
Chính đạo tiên tôn, "Tu La Tiên Tử" - Sở Nguyên Tịch như ý nguyện mà xuyên sách.
Nhưng không ngờ lại rơi vào một quyển tiểu thuyết cẩu huyết, nơi nhân vật của nàng nhân thiết sụp đổ, tương lai bị tra nam lừa gạt, lợi dụng, hành hạ đến chết không toàn thây.
Để nghịch chuyển vận mệnh bi thương như phường phân chó, lần này nàng quyết ý làm chính mình.
Là một người mỹ diễm, cường đại, ngoan đôc, Sở Nguyên Tịch xưa nay có thù tất báo.
Khi tra nam tới làm thân, nàng làm như không thấy.
Hắn thổ lộ tình ý, nàng thẳng thừng cự tuyệt. Hắn mời nàng dạo phố, nàng cúi đầu, nhẫn nhịn cơn xúc động muốn một chưởng chết hắn ngay tại chỗ.
Tra nam tức đến nghiến răng nghiến lợi, mà Sở Nguyên Tịch chỉ nhàn nhạt cười lạnh trong lòng: Nếu chẳng phải vì muốn tra rõ âm mưu phía sau ngươi, ngươi nghĩ ta còn lưu ngươi tới bây giờ ư?
Trong Thiên môn Tông, người duy nhất có dung mạo có thể so sánh cùng Sở Nguyên Tịch, chính là đệ tử thanh lãnh như tuyết — Mộ Thiên Tuyết của nàng.
Mộ Thiên Tuyết được sư tôn sủng ái vô vàn, thế nhưng mỹ nhân lại thường cau mày ủ dột, tâm sự khó giãi bày.
Chỉ có nàng ấy tự biết rõ, trong lòng mình chôn giấu một đoạn tình cảm chẳng thể nói cùng ai: Ta vốn có lòng hướng về sư tôn, nhưng tiếc là sư tôn lại chỉ muốn phi thăng.
Mãi cho đến một đêm nọ...
Khi trăng tà đổ xuống mái hiên, Sở Nguyên Tịch bất ngờ gõ cửa phòng nàng ấy.
Ánh nến lay động, chiếu lên gương mặt diễm lệ của Sở Nguyên Tịch. Vẻ ngượng ngùng, dịu dàng như muốn nói lại thôi khiến người tim loạn ý mê.
Mộ Thiên Tuyết vui mừng như điên, tim đập thình thịch: "Sư tôn, người... tìm ta?"
Sở Nguyên Tịch không đáp, chỉ từ từ cởi bỏ xiêm y. Bộ y phục đỏ thẫm khiến đôi mắt Mộ Thiên Tuyết như bị thiêu cháy.
Gò má Mộ Thiên Tuyết ửng hồng, tim đập hỗn loạn, run giọng nói: "Sư tôn, việc này... không ổn lắm đâu?"
Sở Nguyên Tịch khẽ cười: "Ngươi không muốn sao?"
"Ta... Ta tất nhiên là muốn."
Mộ Thiên Tuyết cúi đầu, giọng nói nhỏ đến mức gần như không thể nghe, tay đưa lên tháo đai lưng...
Nào ngờ Sở Nguyên Tịch lại đem bộ y phục đỏ ném tới trước mặt nàng, ngồi xuống bên bàn rót trà, cười vừa dịu dàng vừa mê hoặc: "Vậy thì làm phiền Thiên Tuyết giúp ta vá lại một chút."
Nhiều năm sau, trong căn nhà nhỏ nơi tiên sơn hải ngoại, Mộ Thiên Tuyết ngồi dưới ánh đèn khâu lại xiêm y cho sư tôn.
Chẳng ngờ lại bị Sở Nguyên Tịch đẩy xiêm y sang một bên, cả kim chỉ cũng gạt đi, sư tôn ôm lấy nàng ấy, cười sùng nịnh lại mang theo nguy hiểm: "Đừng vá nữa, làm chính sự mới là quan trọng."
---
CP: Sư tôn mỹ diễm, có thù tất báo × Đồ đệ thanh lãnh, yêu sư như mệnh.
Nhân vật chính: Sở Nguyên Tịch, Mộ Thiên Tuyết.
Ai công vậy ad ơiii