Chương 9

Triệu đại nhân sững người. Còn có người... vì nhớ phòng giam mà đòi vào?

Quản gia lại chắp tay, nói: "Phiền Triệu đại nhân lo liệu. Người đang ngồi trong xe ngựa."

Triệu đại nhân tuy chẳng hiểu đầu đuôi ra sao, nhưng người do chính quản gia Đông Cung đưa đến, lại mang theo lời dặn của Thái tử, thì dù có khó hiểu đến đâu ông cũng không dám không nhận.

Ông hạ giọng hỏi nhỏ: "Phúc quản gia, vị khách quý này... sẽ ở lại mấy ngày?"

Quản gia lắc đầu: "Cũng chưa biết chừng. Bao giờ khỏi bệnh thì lúc đó sẽ ra ngoài."

Triệu đại nhân giật mình: "Người ấy đang bệnh sao?"

Quản gia thở dài: "Đúng vậy."

Triệu đại nhân cuống lên: "Bệnh có nặng không? Là bệnh truyền nhiễm, hay bệnh khó nói? Quan phủ chúng tôi cần biết rõ tình trạng bệnh thì mới chăm sóc tốt được cho người Thái tử cử tới."

Quản gia đáp ngắn gọn, vẻ mặt khó tả: "Tương tư bệnh."

Triệu đại nhân sững người tại chỗ.

Phúc quản gia cho người dìu Trịnh Nhị Hổ xuống xe. Vừa nhìn thấy phòng giam của phủ nha, hắn lập tức rạng rỡ như bắt được vàng, liên tục cảm ơn Phúc quản gia và Triệu đại nhân, mặt mày hớn hở: "Đa tạ hai vị, đa tạ Thái tử! Tiểu nhân thật sự thích ở trong phòng giam!"

Phúc quản gia và Triệu đại nhân đưa mắt nhìn nhau, chẳng biết phải nói gì với hắn.

Triệu đại nhân cho sắp xếp một gian phòng giam riêng biệt, nhưng Trịnh Nhị Hổ vừa thấy thì lắc đầu ngay: "Đại nhân, tiểu nhân không cần ở một mình, muốn ở đại lao với mọi người cho vui." Nói rồi, hắn còn dùng tay vẽ một vòng tròn thật to để minh họa.

Triệu đại nhân nhìn sang Phúc quản gia: "Chuyện này... Đại lao điều kiện không tốt..."

Trịnh Nhị Hổ vội chen vào: "Tiểu nhân không ngại đâu!"

Phúc quản gia cũng gật đầu: "Cứ theo ý hắn mà sắp xếp."

Triệu đại nhân đành phải đồng ý.

Hiện tại trong kinh thái bình yên ổn, tội phạm bị bắt cũng không nhiều, nên phòng giam lớn nhất của phủ nha chỉ giam vài người lẻ tẻ. Nhưng chừng đó cũng đủ khiến Trịnh Nhị Hổ vui mừng như được gặp lại cố nhân. Vừa vào tới nơi, hắn đã vui vẻ chào hỏi hết người này đến người kia, hoàn toàn khác hẳn dáng vẻ ốm yếu nằm bẹp ở Đông Cung mấy hôm trước giờ thì tung tăng như cá gặp nước.

Sắp xếp xong cho Trịnh Nhị Hổ, Phúc quản gia cáo từ Triệu đại nhân, trở về Đông Cung.

Sau khi bẩm báo với Vân Trì toàn bộ chuyện vừa rồi, ông dè dặt đề nghị: "Điện hạ, Thái tử phi chậm trễ lâu như vậy vẫn chưa tới, có khi nào dọc đường gặp chuyện? Có nên phái người ra tìm, phòng khi nàng... rơi vào tình cảnh bất trắc?"

Vân Trì không đáp thẳng, mà hỏi ngược lại: "Chỗ ở dành cho nàng đã chuẩn bị xong chưa?"

Quản gia vội nói: "Đã chuẩn bị từ hai tháng trước, mỗi ngày đều có người quét dọn cẩn thận, chỉ đợi Thái tử phi đến là có thể dọn vào ở ngay."

Vân Trì liếc nhìn nhành hạnh hoa khô cắm trên bàn nhành hoa mà Trịnh Nhị Hổ đã đưa tới rồi chậm rãi nói: "Cùng lắm ba ngày nữa, nàng sẽ tới. Không cần tìm."

Quản gia nhìn nhành hoa khô cứng trên bàn, âm thầm nghĩ: "Chưa từng nghe ai tặng hoa mà lại đưa một nhành hạnh hoa khô như thế. Thái tử phi đúng là làm việc chẳng giống ai. Một tháng rưỡi còn chưa đến, vậy mà Thái tử lại nói chỉ cần thêm ba ngày nữa là nàng sẽ tới thật sao?"

Vân Trì bật cười, giọng dịu dàng: "Nàng sai người mang đến một nhành hạnh hoa là để nhắn với ta rằng, đến khi hạnh hoa ở kinh thành nở rồi tàn, ta nhìn cành hoa khô này, sẽ như thấy nàng. Giờ hạnh hoa đã nở thêm mấy hôm, nhưng chẳng phải cũng đã bắt đầu rơi rụng cả rồi sao?"

Quản gia nghe xong mới chợt hiểu ra mọi chuyện.

Khi gốc hạnh hoa cuối cùng trong kinh thành Nam Sở rụng cánh, Hoa Nhan quả nhiên giữ đúng lời hứa, đặt chân vào cửa thành kinh đô.

Từ sau khi được Vân Trì giải thích về ẩn ý đằng sau nhành hạnh hoa, Phúc quản gia liền tức tốc cho xe ngựa từ Đông Cung chạy thẳng đến cổng thành phía nam, dặn dò kỹ lưỡng: hễ thấy Thái tử phi vào thành thì lập tức đón về Đông Cung ngay.