Chương 5

Hoa Nhan ngậm một cọng cỏ trong miệng, bước đi chậm rãi, vừa đi vừa đáp tỉnh bơ: "Một nhành hồng hạnh vươn khỏi tường đó, ta là muốn nhắn cho hắn biết, ta trốn ra ngoài đấy."

Thu Nguyệt dở khóc dở cười: "Trộm đi mà còn dám đường hoàng tuyên bố, lại còn dùng cành hoa để truyền tin, thiên hạ này chắc chỉ có tiểu thư mới dám làm vậy."

Nàng liếc sang Hoa Nhan, đột nhiên tò mò hỏi: "Người nói xem, lúc Thái tử nhận được cành hạnh hoa kia, sẽ có vẻ mặt gì?"

Hoa Nhan phất tay, thản nhiên: "Mặc kệ. Đưa được tin là xong."

Thu Nguyệt nghẹn lời, thầm nhủ: [Tiểu thư nhà ta đúng là chẳng biết sợ là gì. Không sợ Thái tử nổi giận, ném nàng ra khỏi Đông Cung rồi đóng sập cửa luôn sao?]

Thiên hạ có bao nhiêu nữ nhân mơ được gả vào Đông Cung, đừng nói làm Thái tử phi, chỉ cần được vào làm tì thϊếp thôi cũng đủ khiến người ta tranh đến đầu rơi máu chảy.

Ấy vậy mà tiểu thư nhà nàng, vừa nghe tin tứ hôn đã tức đến mức suýt phá sập tường thành Đông Cung, sau lại tìm mọi cách để phá bỏ hôn ước.

Nếu không nhờ Thái tử cùng các trưởng bối trong Hoa gia hợp sức áp chế, chỉ e chuyện này đã bị thiên hạ đồn om sòm rồi.

Một nữ tử khuê các đáng lẽ phải dịu dàng đoan trang, hiền lương thục đức, nhưng tiểu thư thì chẳng có lấy một nửa phẩm chất đó.

Từ nhỏ đến lớn, Hoa Nhan chẳng bao giờ để tâm tới thanh danh. Chuyện nghịch ngợm, bày trò, trốn học, phá phách… kể mãi không hết. Chẳng qua nhờ Hoa gia còn đủ thế lực nên mọi chuyện mới được ém nhẹm, chưa lộ ra ngoài. Nếu sớm bị lộ, chắc Thái hậu đã chẳng bao giờ để người ghi tên vào danh sách tuyển phi.

Bây giờ thánh chỉ tứ hôn đã ban hơn một năm, ngày thành thân cũng đã được định sẵn, dù Hoa Nhan có chống cự thế nào cũng không thể khiến Thái tử hủy bỏ hôn ước. Trái lại, nàng còn phải tranh thủ sớm vào Đông Cung để làm quen với lễ nghi, quy củ hoàng gia.

Thu Nguyệt thật sự không hiểu nổi tại sao Thái tử lại kiên quyết chọn tiểu thư?

Nếu nói khi xem danh sách ban đầu còn chưa biết rõ tính tình, thì cũng hợp lý. Nhưng suốt một năm qua, bao nhiêu chuyện động trời xảy ra, ngay cả Hoa gia cũng khó lòng che giấu, thế mà Thái tử vẫn luôn âm thầm đỡ đòn, như thể nhất quyết không cho ai phá được mối hôn sự này.

Xét về gia thế, Hoa gia chỉ là một thế gia bậc trung, giữa thiên hạ còn bao nhiêu danh môn vọng tộc xếp trên.

Bàn về phẩm hạnh người hầu thân cận như nàng còn thấy khó mở miệng.

Nói gọn lại một câu: “Thật là chuyện khó xử.”

Bất ngờ, Hoa Nhan quay sang hỏi: "Sao nãy giờ ngươi không nói gì?"

Thu Nguyệt hơi khựng lại, rồi lo lắng đáp: "Chuyện Đông Cung thì không đáng ngại, nhưng trong cung, đặc biệt là phía Thái hậu… e là sẽ không dễ đối phó. Lần Ngự họa sư tới vẽ tranh, người lại lấy sách che mặt, khiến Thái hậu cực kỳ bất mãn. Sau đó lại rộ lên chuyện người có tư tình với công tử phủ An Dương Vương, khiến Thái hậu nổi giận, suýt chút nữa thì xóa tên khỏi danh sách. Sau nhờ Thái tử ra mặt khéo léo giải thích, Thái hậu mới miễn cưỡng cho người nhập danh, nhưng từ đó thì đổ bệnh luôn. Dù Hoa gia và Thái tử đã cố che giấu hết mọi việc liên quan đến người, nhưng Thái hậu không phải người dễ qua mặt. Lần này Thái tử gọi người vào kinh là để làm quen quy củ Đông Cung, cũng là chuẩn bị trước. Sau khi nhập cung, chắc chắn Thái hậu sẽ tìm cơ hội làm khó dễ."

Hoa Nhan nghe xong chỉ nhún vai: "Làm khó càng tốt. Chỉ sợ bà ta không dám ra tay thôi."

Thu Nguyệt bất lực thở dài: "Dù sao cũng nên tính trước đường lui, nếu không người sẽ bị thiệt thòi."

Hoa Nhan bật cười, giơ tay gõ nhẹ lên trán Thu Nguyệt: "Thiệt thòi? Ngươi nghĩ nhiều rồi."