Hắn đứng lặng ngắm một lúc, rồi bước tới, nhẹ nhàng đưa tay gỡ quyển sách che mặt nàng xuống, để lộ gương mặt phía sau.
Tiểu thái giám theo sau vừa nhìn thấy liền hét toáng lên: "Trời đất quỷ thần ơi!"
Hoa Nhan trang điểm như quỷ treo cổ, nhe răng cười quái dị. Tiểu thái giám sợ đến mức ngã vật ra đất, ngất xỉu tại chỗ.
Vân Trì hơi nheo mắt, ném quyển sách trở lại người nàng, giọng trầm thấp, lạnh nhạt: "Đi rửa mặt."
Lâm An Hoa đô là nơi phong cảnh hữu tình, nổi tiếng với danh xưng “kinh đô hoa lệ”.
Người đời vẫn truyền miệng câu: “Cảnh đẹp sinh từ kinh đô, hoa đẹp nở ở Lâm An.”
Mùa xuân lại đến, cả Lâm An chìm trong hương sắc ngạt ngào, đâu đâu cũng rực rỡ muôn loài hoa, gió xuân đưa hương bay khắp ngõ ngách.
Trong sân viện, Hoa Nhan ngồi tựa lưng trên ghế mây, vừa phơi nắng vừa than thở với Thu Nguyệt: "Sống thế này thật chán muốn chết, bao giờ mới kết thúc đây?"
Thu Nguyệt dịu dàng đáp: "Còn nửa tháng nữa là Thái tử sẽ tới rước người. Cố nhịn một chút thôi, sắp hết lệnh cấm rồi."
Hoa Nhan bĩu môi: "Hắn có rước ta về Đông Cung thì cũng chỉ từ cái l*иg sắt này chuyển sang cái l*иg sắt khác thôi. Có gì gọi là "hết" lệnh cấm chứ?"
Thu Nguyệt kiên nhẫn khuyên nhủ: "Quy củ trong Đông Cung tuy nhiều, nhưng người là Thái tử phi tương lai, ngoài Thái tử ra thì chẳng còn ai trên người nữa. Nghe nói Hoàng thượng gần đây bệnh nặng, triều chính đều do Thái tử xử lý. Ngài bận rộn như vậy, chắc cũng không có thời gian để quản thúc người đâu. So với việc ngày nào cũng bị ông bà, cha mẹ và các thúc bá trong Hoa phủ soi mói, thì dễ chịu hơn nhiều."
Hoa Nhan ngẫm nghĩ một lát rồi hỏi: "Nói vậy thì vào Đông Cung còn đỡ hơn ở Hoa phủ thật sao?"
Thu Nguyệt khẽ ho một tiếng rồi gật đầu: "Hiện tại thì đúng là như vậy."
Hoa Nhan với tay hái một đóa hoa, tiện tay nhét vào miệng nhai nhồm nhoàm, vừa nhai vừa lẩm bẩm cảm nhận mùi vị. Bất chợt nàng hỏi: "Thái tử tên là Vân Trì phải không?"
Thu Nguyệt lễ phép đáp: "Vâng, đúng là tên Vân Trì ạ."
Nàng lại hỏi tiếp: "Trong Đông Cung có trắc phi, lương đệ, lương viện, tiểu thϊếp, thông phòng gì đó không?"
Thu Nguyệt khựng lại, ngập ngừng: "Chắc là có ạ."
Hoa Nhan nhíu mày nhìn chằm chằm: "Chắc là có nghĩa là sao?"
Thu Nguyệt ho khan mấy tiếng, dè dặt nói: "Dù sao cũng là Thái tử, lại xuất thân tôn quý. Công tử nhà quyền thế từ nhỏ đã có thông phòng rồi, Thái tử chắc chắn cũng không ngoại lệ."
Hoa Nhan chớp chớp mắt, ngửa mặt nhìn trời, một lát sau thản nhiên nói: "Đông Cung nhiều nữ nhân như vậy, chắc náo nhiệt lắm nhỉ?"
Thu Nguyệt lập tức cảnh giác, cuống quýt nhắc nhở: "Tiểu thư, đó đều là nữ nhân của Thái tử, không phải người mà tiểu thư có thể động tới được đâu! Người tuyệt đối đừng nảy sinh suy nghĩ kỳ quái!"
Hoa Nhan hừ lạnh một tiếng: "Nữ nhân của Thái tử thì đã sao? Cũng vẫn là nữ nhân thôi! Ta thích nhất nhìn nữ nhân nũng nịu, mềm mại, vừa khóc vừa mị hoặc, càng kiều diễm càng tốt."
Thu Nguyệt nghẹn lời, trong lòng thầm nhắc: "Người cũng là nữ nhân, lại còn là vị hôn thê được chỉ hôn của Thái tử đấy."
Hoa Nhan ngẩng đầu nhìn trời: "Còn nửa tháng nữa mới tới đón, lâu quá! Chờ như thế này buồn muốn chết. Hay là... ta tự mình đến Đông Cung trước đi?"
Thu Nguyệt trợn tròn mắt: "A?"
Hoa Nhan dứt khoát đứng bật dậy, phủi sạch cánh hoa rơi trên váy, hào hứng nói: "Lâm An thì đầy mùi hoa, ngửi riết nồng muốn ngộp thở rồi. Chúng ta đến kinh thành, ngửi thử mùi hương mỹ nhân xem có khác không!"
Khóe miệng Thu Nguyệt khẽ run rẩy: "Tiểu thư, chưa đợi Thái tử phái người tới đón mà người đã tự ý lên kinh, như vậy... có ổn không?"
Hoa Nhan phẩy tay: "Ổn chứ sao không? Để hắn làm rình rang một đoàn rước dâu vừa tốn thời gian vừa phiền phức, chi bằng ta tự đi, gọn lẹ biết bao!"
Thu Nguyệt vẫn lưỡng lự: "Nhưng lão thái gia, lão thái thái, lão gia, phu nhân, rồi các vị thúc bá liệu họ có đồng ý không?"