Chương 12

Lai Phúc vội nói: "Điện hạ đã nói người sẽ đến trong mấy ngày nay, lão nô vẫn sai xe ngựa đón ở cổng thành mỗi ngày, thế mà vẫn không gặp được. Xa phu làm việc bất cẩn, lát nữa lão nô nhất định sẽ tâu lại để điện hạ trừng phạt nặng."

Hoa Nhan chớp mắt: "Lúc ta vào thành quả thực chẳng thấy xa phu nào ở cổng bắc."

Lai Phúc sững người: "Người không vào từ cổng nam sao?"

Hoa Nhan lắc đầu: "Ta vào từ cổng bắc."

Lai Phúc nhíu mày khó hiểu: "Từ Lâm An lên kinh, theo lý thì phải vào từ cổng nam mới đúng. Ngài... sao lại đi đường bắc? Bảo sao xe ngựa không đón được."

Hoa Nhan cười khẽ: "Nghe nói cách kinh thành ba mươi dặm về phía bắc có chùa Thanh Thủy trên núi Bán Bích, chuyên gieo quẻ nhân duyên rất linh nghiệm, nên ta vòng lên đó thử một lần."

Nói rồi, nàng lấy từ trong tay áo ra một thẻ quẻ, đưa cho Lai Phúc: "Việc nhân duyên này cũng có liên quan đến Thái tử, ngươi cầm lấy đưa cho người xem. Thẻ báo "đại hung", e là điềm chẳng lành. Nhân lúc ta chưa chính thức nhập phủ, ngươi thử hỏi xem người có muốn... đổi người khác làm Thái tử phi không?"

Phúc quản gia sững sờ, nhận lấy thẻ quẻ từ tay nàng, cúi đầu nhìn, sắc mặt lập tức biến đổi.

Hai chữ "Đại hung" hiện rõ mồn một trước mắt, khiến ông nhíu mày như thấy gai trong mắt.

Tay ông hơi run, nhất thời lúng túng, đưa mắt nhìn Hoa Nhan, lắp bắp: "Cái này... cái thẻ này..."

Hoa Nhan khoát tay, giọng điềm đạm mà thản nhiên: "Đại quản gia, Thái tử đang có mặt trong phủ phải không? Ngươi mau đi hỏi người một tiếng. Ta lên tường ngồi chờ, đợi ngươi quay lại."

Nói xong, nàng liền toan trèo trở lại đầu tường.

Phúc quản gia sực tỉnh, vội đưa tay ngăn lại: "Thái tử phi, có ghế rồi, người không cần phải lên đầu tường nữa đâu ạ."

Dứt lời, Phúc quản gia lập tức quay sang phân phó: "Mau, mau mang ghế ra đây, để Thái tử phi ngồi nghỉ chân."

Có người vâng lệnh rồi vội vã đi lo việc.

Phúc quản gia thấy chuyện lần này không hề nhỏ, bản thân ông cũng không thể tự quyết được. May sao hôm nay Thái tử đang rảnh, ở lại trong phủ, nên ông vội vàng quay sang Hoa Nhan: "Thái tử phi, xin người chờ một chút. Điện hạ hôm nay đang ở trong phủ, lão nô sẽ đi bẩm ngay."

Hoa Nhan gật đầu: "Được, ngươi mau đi đi!"

Phúc quản gia cầm tấm thẻ quẻ, lập tức quay người chạy về phía thư phòng của Thái tử.

Từ cổng bắc Đông Cung đến thư phòng cũng không phải gần, ông chạy đến mức hai chân rã rời, ước chừng hết hai tuần trà mới tới nơi. Đứng trước cửa thư phòng, ông vừa thở vừa nói đứt quãng: "Điện hạ... lão nô..."

Lại hít một hơi sâu rồi tiếp: "Thái tử phi... nàng xin một quẻ... nhờ lão nô... đưa cho người xem..."

Vân Trì sớm đã nghe người dưới báo rằng Hoa Nhan đã đến, nhưng chẳng để tâm, vẫn ngồi trước án thư chăm chú xem tấu chương. Đến giờ nghe Phúc quản gia vừa thở vừa nói, mày khẽ cau lại, chậm rãi hỏi: "Quẻ gì?"

Phúc quản gia không dám nói toạc ra là quẻ "đại hung", chỉ cúi đầu đáp: "Ngài... xem rồi sẽ rõ."

Vân Trì buông tấu chương xuống, nhàn nhạt nói: "Vào đi."

Phúc quản gia vội đẩy cửa bước vào, đi tới trước bàn, qua một chồng tấu chương, dâng thẻ quẻ lên cho Vân Trì.

Vân Trì đưa tay nhận lấy, thấy trên thẻ ghi bốn câu thơ: "Nguyệt Lão trước cửa chưa kết nhân,

Phượng Hoàng dưới tàng cây vô tiền duyên.

Đào hoa tùy thủy trục hồng trần,

Mẫu đơn đình trước không tiếc xuân."

Tổng kết một câu: "Không người, không duyên, hoa nở không kết quả có đầu không có đuôi."

Cuối thẻ còn ghi rõ: "Nếu cầu nhân duyên, là thẻ "Đại Hung"".

Vân Trì lặng lẽ nhìn một hồi, rồi ngẩng lên hỏi: "Nàng hiện giờ đang ở đâu?”