Triệu Thanh Khê khẽ hỏi: "Giờ trong kinh yên ổn, bốn phương cũng thái bình, chẳng lẽ công việc của điện hạ vẫn nhiều đến thế?"
Phúc quản gia hạ giọng: "Nam Sở thì yên ổn thật, nhưng mấy nước nhỏ ở vùng Tây Nam lại đang rối ren, gần đây điện hạ bận bịu toàn những chuyện đó thôi. Hôm nay tuy nói là nhàn rỗi ở phủ, nhưng thực ra cũng chẳng được rảnh rang gì."
Triệu Thanh Khê nghe vậy thì dịu giọng khuyên: "Quản gia, người nhớ nhắc Thái tử một chút, sức khỏe là quan trọng nhất, ngàn vạn lần đừng để mình kiệt sức."
Phúc quản gia liên tục gật đầu.
Triệu Thanh Khê lại dò hỏi: "Nói vậy thì năm nay tiệc mừng thọ của phụ thân, chắc Thái tử sẽ không rảnh để ghé phủ?"
Phúc quản gia đáp: "Năm nào tiệc mừng thọ của lão gia, điện hạ cũng tới. Năm nay tuy chưa nói gì, nhưng nếu sắp xếp được thời gian, nhất định điện hạ sẽ đến."
Triệu Thanh Khê mỉm cười gật đầu.
Hai người vừa trò chuyện dăm câu chuyện nhàn, thì chợt có người hấp tấp chạy vào báo tin, vừa thở vừa nói dồn dập: "Đại... đại quản gia! Thái... Thái tử phi tới rồi..."
Phúc quản gia nghe vậy thì sững người, rồi lập tức vui mừng như bắt được vàng, vội vàng bước nhanh ra cửa, hỏi người báo tin: "Thái tử phi vào thành rồi sao? Có phải xa phu ở cổng thành đã đón được người?"
Người kia thở hổn hển đáp: "Không phải ở cổng thành... là... là trước cổng phủ ta... Có hai cô gái tới, một người nói mình là Lâm An Hoa Nhan..."
Phúc quản gia nghe vậy thì hốt hoảng, vội vàng hỏi: "Cổng nào? Mau dẫn ta đi xem!"
Người kia vừa dẫn đường vừa đáp: "Cổng bắc ạ!"
Phúc quản gia chạy được hai bước thì sực nhớ trong phòng còn có Triệu Thanh Khê đang ngồi, bèn vội quay lại, chắp tay xin lỗi: "Triệu tiểu thư, xin thứ cho lão nô thất lễ, giờ chưa thể tiếp chuyện tiếp được."
Triệu Thanh Khê mỉm cười gật đầu: "Ta ngồi thêm chút rồi về, quản gia cứ đi đi, đừng chậm trễ."
Phúc quản gia không kịp khách sáo nữa, vội vàng lao ra sảnh, vừa chạy vừa gọi người sai phái: "Mau! Mau vào bẩm Thái tử, báo rằng Thái tử phi đã tới!"
Người kia đáp lời, lập tức hướng thư phòng chạy đi.
Phúc quản gia thì hấp tấp theo đường mòn ra cổng bắc. Đến nơi chưa thấy ai, ông liền hỏi người gác cổng: "Thái tử phi đâu?"
Người giữ cổng chắp tay cung kính, rồi hơi xấu hổ chỉ lên đầu tường: "Thái tử phi... đang ngồi trên tường ạ."
Phúc quản gia ngẩn ra, ngước lên nhìn quả nhiên trên tường có một thiếu nữ đang ngồi đó. Nắng chiều vừa nhẹ, gió lại ấm, nàng mặc một chiếc váy dài màu xanh lơ điểm hoa, khoác ngoài là chiếc áo lụa mỏng màu biếc, mái tóc đen nhánh được vấn hờ bằng trâm ngọc xanh, không điểm hoa, không đeo trâm phụng, thậm chí đến hoa tai cũng không mang. Trên cổ tay chỉ có một chiếc vòng ngọc mảnh. Ngoài ra, không có thêm món trang sức nào khác. Thân hình nàng thon thả, ngồi thảnh thơi trên đầu tường, tư thế có phần lười biếng mà lại duyên dáng lạ thường. Tuy không trang điểm, nhưng vẻ đẹp vốn có lại khiến người nhìn không khỏi sững sờ, nét kiều diễm như hoa quỳnh nở rộ, nhan sắc thật sự không ai sánh kịp.
Phúc quản gia nhìn thiếu nữ ngồi trên đầu tường, chỉ cảm thấy nàng như ánh trăng sáng rọi giữa ban ngày, rực rỡ mà cuốn hút, khiến người ta không dời mắt nổi. Ông ngây người trong chốc lát, rồi mới sực tỉnh, thầm nghĩ chỉ có gương mặt này mới xứng đôi với Thái tử điện hạ, mới đáng được mang cái tên "Hoa Nhan". Đồng thời trong lòng cũng thoáng bối rối từ trước đến nay, chưa từng có ai dám leo lên tường phủ Đông Cung như nàng. Nàng là người đầu tiên.
Ông vội cúi đầu, chắp tay cung kính: "Lão nô Lai Phúc, bái kiến Thái tử phi."
Hoa Nhan mỉm cười: "Thì ra là đại quản gia Phúc của Đông Cung. Làm phiền ngươi ra đón tiếp rồi."
Nói xong, nàng nhẹ nhàng nhún người nhảy khỏi đầu tường, đáp đất nhẹ như không, rồi đứng trước mặt Lai Phúc, cười nói: "Ta đi đường xa nên hơi mỏi, thấy cổng không có ghế nên đành ngồi tạm trên tường nghỉ chân một chút."