Chương 1

Vân Trì lần đầu nhìn thấy Hoa Nhan là khi xem danh sách tuyển phi do Thái hậu chuẩn bị cho hắn.

Tiện tay lật một trang, ánh mắt hắn dừng lại ở bức họa vẽ một cô gái nằm lười biếng trên ghế, lấy sách che mặt nên không thấy rõ dung mạo. Bên dưới có ghi: "Hoa Nhan, con út của nhà họ Hoa."

Vân Trì đưa danh sách cho Thái hậu, thản nhiên nói: "Chọn nàng ta đi."

Thái hậu liếc qua, lập tức nhíu mày: "Hoa Nhan? Bao nhiêu cô gái khác không chọn, lại cứ chọn đúng nàng ta? Không được!"

Vân Trì khẽ nhướng mày: "Hoàng tổ mẫu, chẳng phải đều do người chọn sao? Sao chỉ mình nàng lại không được?"

Thái hậu cau mày nhìn hắn: "Đúng là ta chọn, nhưng lúc đó chưa biết chuyện. Giờ mới hay, con bé ấy từng có tư tình với công tử phủ An Dương Vương, phẩm hạnh không đứng đắn, không thể làm phi."

Vân Trì bật cười, giọng mang ý trêu chọc: "Tư tình sao?"

Thái hậu gật đầu, giận dữ: "Đúng vậy! Ta vốn định gạch tên Hoa Nhan khỏi danh sách, nhưng ngự họa sư ngại làm hỏng bố cục bức họa chung, nên không dám xé bỏ. Một người bị xóa, cả bản vẽ sẽ rối. Đành giữ nguyên, định để nàng ta rơi xuống cuối, ai ngờ con lại chọn ngay! Nói chung là không thể lấy Hoa Nhan."

Vân Trì hỏi: "Người của phủ An Dương Vương là ai? Là An Thư Ly sao?"

Thái hậu đáp: "Đúng, chính là hắn."

Vân Trì khẽ cười, ánh mắt sâu thẳm: "Nếu là người khác thì thôi, nhưng nếu là hắn..."

Hắn dừng lại, ngón tay gõ nhè nhẹ lên mặt bàn, phát ra tiếng lách cách.

"An Thư Ly là công tử phủ An Dương Vương, từ nhỏ được danh sư dạy dỗ, không phải loại người thiếu lễ nghĩa, càng không phải kẻ tùy tiện dan díu. Tin đồn thế này, e là có kẻ cố tình bôi nhọ phủ An Dương Vương. Hoàng tổ mẫu, đừng để mắc mưu kẻ có dã tâm."

Thái hậu sững người, trầm ngâm một lúc rồi gật đầu: "Phải! Con nói cũng có lý."

Nhưng rồi bà lại lắc đầu: "Dù vậy vẫn không được. Nghe nói hôm đó ngự họa sư đến Lâm An Hoa đô vẽ tranh tuyển phi, nàng ta nghe tin liền lấy sách che mặt, không chịu để lộ dung nhan. Rõ ràng không muốn được chọn."

Vân Trì khẽ cười, ánh mắt lạnh tanh, gương mặt tựa băng tuyết: "Người Thiên tử chọn, nào đến lượt nàng ta từ chối?"

Thái hậu ngẩn ra, thở dài: "Con nói vậy cũng không sai, nhưng nàng ta đến cả mặt cũng không cho nhìn, chẳng phải coi thường Thiên gia, cũng coi thường cả con sao?"

Vân Trì thong thả vuốt ve hoa văn trên bàn, rồi đứng dậy, cắt ngang lời Thái hậu, giọng lạnh nhạt: "Dưới trời này, có mảnh đất nào không thuộc về Thiên tử? Trên đất này, ai chẳng là thần dân của Thiên tử? Hoàng tổ mẫu, xin người phái người đến Lâm An Hoa đô tuyên chỉ đi."

Thái hậu ban chỉ: "Con gái nhà họ Hoa ở Lâm An Hoa, Hoa Nhan, tính tình dịu dàng đoan trang, phẩm hạnh hiền lương, nết na khiêm nhường, dung mạo tuyệt sắc, quả là xứng đôi với Thái tử. Nay ban chỉ, tứ hôn Hoa Nhan cho Thái tử, kết nên mối duyên lành."

Hoa Nhan đang trèo cây hái đậu, vừa nghe tin liền trượt chân ngã thẳng xuống đất.

Thu Nguyệt hoảng hốt hét lên một tiếng.

Hoa Nhan đau điếng người, loạng choạng mãi mới đứng dậy được. Nàng tức tối ném bó đậu xuống đất, cười lạnh: "Chưa gặp ta đã khen lấy khen để! Ta thế nào mà gọi là hiền lương thục đức chứ?"

Thu Nguyệt tròn mắt nhìn Hoa Nhan, nghẹn lời, không biết đáp thế nào.

Vân Trì đến Lâm An Hoa đô, tìm thấy Hoa Nhan đang nằm vắt vẻo trên chiếc xích đu trong hoa viên Hoa phủ.

Khi ấy, nàng vẫn lấy sách che kín mặt, nằm yên tĩnh dưới tán cây. Làn váy mỏng bị gió xuân thổi bay, phất phơ mềm mại như làn khói.

Vân Trì nhìn nàng, trong đầu lập tức hiện lên bức họa mà hắn từng thấy trong danh sách tuyển phi. Cô gái nằm nghiêng ấy, giờ đã thành hình bóng sống động ngay trước mắt hắn.