Trước khi chia tay, Phó Thiển nói với tôi: “Cảm ơn cậu, Trần Lê. Trong khoảng thời gian này, tớ đều rất vui vẻ và thoải mái.”
Cậu phủi phủi tay, mặt mày tràn đầy niềm vui: “Tớ rất may mắn khi tới Nam Thành tìm cậu.”
Tôi: “Hả?”
Nên là tôi cảm tạ cậu ngàn dặm chuẩn xác tìm tới giúp đỡ kẻ nghèo này mới đúng.
Phó Thiển không giải thích gì, tiêu sái bước đi mất, chỉ chừa lại một xấp bài thi.
Trừ bỏ đêm trừ tịch và mùng 1, đúng là mỗi ngày một môn một bộ.
Tôi: “…..”
Tết năm nay, Chu Tích và Trần Mạt đều không trở về.
Dì Chu tới nhà chúng tôi làm khách, nói là con trai dì ở lại trường học, liên hệ với mấy bạn học cùng nhau gây dựng sự nghiệp.
Tôi nhắn tin cho Trần Mạt.
Chị ấy không trả lời.
Phó Thiển vậy mà mỗi ngày nhắn tin không ngừng, nói nhiều muốn chết.
Cậu nói bánh xốp đậu phộng tôi chọn rất ngon, dì rất thích ăn.
Cậu nói mấy con cá mẹ cậu nuôi đã chết, cậu ấy tính toán đi mua mấy con về thay mận đổi đào.
Cậu nói cha của cậu kẹt sỉ muốn chết, tiền mừng tuổi năm nay còn chưa cho một đồng.
Cậu nói: “Trần Lê, năm mới vui vẻ, vạn sự thắng ý. Thêm một năm mới, thêm nỗ lực yêu lấy chính mình!”
Tôi nhìn chằm chằm những lời này, vài lần.
19.
Nguyên tiêu đi qua, Phó Thiển không thường ở lại Nam Thành.
Cậu rất bận, phải kế thừa gia nghiệp, phải giúp Trần Mạt tìm người, còn phải nói chuyện yêu đương QQ với Chu Tích.
Thậm chí Phó Thiển còn dỗ dành Chu Tích đổi số tài khoản khác nói chuyện, để tránh ảnh hưởng tới tài khoản tôi thường sử dụng.
Cho đến một ngày nọ, việc yêu đương qua mạng bị mẹ cậu ấy phát hiện.
Phó phu nhân thấu hiểu lòng người còn làm cho cậu một chén mì bảy sắc cầu vồng, để bày tỏ sự ủng hộ.
Phó Thiển bị dọa, chạy suốt đêm bao người bên ngoài làm cái nghiệp vụ này.
Kỹ thuật tìm người của cậu không tệ. Chu Tích hồn nhiên không hay biết bạn gái mình đã lặng yên không tiếng động đổi sang người khác, vẫn trò chuyện nóng bỏng như cũ.
Tôi nhìn lịch sử trò chuyện, chỉ cảm thấy buồn cười.
Tôi đã rất ít khi nhớ đến anh ta.
Sớm tại đời trước, sau bao lần thức trắng trong đêm tối, sau bao lần tìm hiểu thất bại lại còn khắc khẩu, tình nghĩa thời niên thiếu đã cạn.
Tôi dùng toàn bộ sức lực tập trung vào việc học.
Tôi không chỉ là nỗ lực, mà còn là liều mạng.
Đến lần thi thứ ba, thành tích ổn định ở top 3.
Phó Thiển đã không còn khuyên tôi nỗ lực học tập, ngược lại khuyên tôi nên học được thả lỏng.
Miệng tôi đáp có lệ, sau lưng vẫn điên cuồng học.
Nói thực ra, tôi yêu cảm giác nắm giữ tri thức.
Kết quả còn cách thi đại học 5 ngày, một đám nhân viên chấp pháp lao vào phòng nhỏ của chúng tôi, dẫn nhóm giáo viên đang chong đèn suốt đêm với tôi đi ra ngoài.
“Nhận được cử báo, có người vi phạm quy định học phụ đạo!”
Tôi nhìn ra cửa.
Tên cử báo đang dựa vào chiếc Harley phân khối lớn, trong miệng ngậm que kẹo, nở nụ cười nham nhở nhìn tôi.
“Phó Thiển, mi bệnh tâm thần à!” Tôi tiến lên mắng cậu ta.
Cậu ta lấy nón bảo hiểm tròng lên đầu tôi, ý bảo tôi lên xe: “Các giáo viên nên nghỉ ngơi, cậu cũng vậy. Còn mấy ngày này thì nghĩ ngơi đi, đừng căng não quá. Đi! Tớ đưa cậu đi đón gió!”
Tiếng gió nhanh chóng vụt qua bên tai, đèn đường hai bên như một sợi dây đứt gãy, tôi dựa vào sau lưng cậu, hỏi một câu không đầu không đuôi: “Nếu như tớ không đậu thì làm sao bây giờ?”