15.
Quý ngài phản diện tàn nhẫn cùng với quý cô nữ phụ ác độc hợp thành đồng minh.
Trước mắt, mục tiêu chính là nâng cao thành tích học tập của quý cô nữ phụ.
Bởi vì trên hết thảy, so với báo thù càng quan trọng hơn, chính là phải trân trọng cuộc sống trước mặt.
Hướng tới tương lai tươi sáng hơn, nỗ lực đuổi theo.
Yêu người ta yêu, làm việc ta nên làm.
16.
Tôi thật không ngờ thằng nhãi Phó Thiển này vẫn luôn chịu đựng được việc giả làm bạn gái QQ.
Tôi hỏi: “Cậu phí công làm chuyện này để làm chi vậy?”
Phó Thiển tỏ vẻ cao thâm khó lường: “Làm một người đàn ông rơi vào lưới tình, thì IQ của anh ta sẽ rớt xuống.”
“Cậu nhìn xem, ít ra thì mỗi ngày tớ cũng đã lãng phí giúp anh ta 5 tiếng đồng hồ vào chuyện yêu đương rồi.”
“Anh ta nhất định sẽ không rảnh gây dựng sự nghiệp!”
Đây là thủ đoạn văn minh của con nhà giàu thành phố mấy người đấy à?!
Mi tùy tiện cho thủ hạ xuống công ty trấn áp anh ta không nhanh hơn à?
Phó Thiển xua xua tay: “Trấn áp bằng vật lý sẽ dễ dàng kích phát đặc hiệu
chớ khinh thiếu niên nghèo.”
Cậu lộ ra nụ cười nham nhở quen thuộc: “Hiểu cái gì gọi là nam chủ hay không?”
Tôi câm nín: “Ai nói với mi rằng Chu Tích là nam chủ?”
Phó Thiển rất kích động: “Chính là trong tay tớ đang cầm kịch bản phản diện.”
Cậu kể trong một đêm nguyệt hắc phong cao nào đó, cậu đã khám phá đại đạo, hiểu rõ thế giới này chỉ là một cuốn tiểu thuyết.
Vai chính Long Ngạo Thiên có tên là Chu Tích, trong có cô vợ nhỏ phía sau giúp anh lo liệu, ngoài có nữ thư ký xinh đẹp giúp anh chinh chiến thương trường, chân dẫm Phó gia, vả mặt nhà giàu khác, sảng văn điển hình.
Tôi nghe nghe, hình như cũng có lý.
Hàn môn nghịch tập, đô thị song nữ chủ, có chút 1vs1 nhưng không nhiều lắm.
Quả thực có thể xếp vào thể loại này.
“Nhưng cái tớ biết, lại là một phiên bản khác.” Tôi nói.
Vào cái ngày bị bắt cóc, đột nhiên có một âm thanh nói cho tôi biết chân tướng của thế giới này.
Đây là một quyển tiểu thuyết cấm kỵ gương vỡ lại lành, nữ chủ Trần Mạt và bạn trai của em gái từ sớm đã nảy sinh chân tình với nhau, nhưng mà cô ấy vì bảo vệ em mình, nên vẫn là nhường người yêu cho cô em.
Hiện trường hôn lễ, hai bên ngóng về nhau, trăm mối sầu ngổn ngang.
Tha thứ ta trang phục lộng lẫy, chỉ vì bỏ lỡ nhau!
17.
Tôi còn chưa nói xong.
Phó Thiển đã phát ra một tiếng kinh thiên Yeah!
Cậu nuốt nước miếng ừng ực, tâm hồn bay bổng: “Chúng tớ yêu đương trong sáng, không nuốt nổi cái dạng này.”
Cậu ghét bỏ nói: “Cái phiên bản này của cậu còn không bằng cái của tớ.”
Mi còn ở đó mà so sánh.
Chỉ là góc kể chuyện không giống nhau, có gì khác biệt.
Nhưng mà đôi ta đối chiếu lại thì vẫn cảm thấy có chỗ sai sai.
Sao có thể trùng hợp như vậy …
Tôi do dự mãi, cuối cùng vẫn nói: “Có lẽ, hai chân tướng này đều là giả. Tớ đã nói, trong thân thể chị gái tớ có một con quái vật. Hình như là nó có năng lực mê hoặc lòng người, mỗi một lần chị ấy ôm tớ, thì tớ cũng không có năng lực phản kháng.”
Tôi từ từ kể lại dị trạng của Trần Mạt.
“Nếu có thể nói.” Tôi trịnh trọng khom lưng về phía cậu ấy: “Xin cậu cứu chị ấy.”
Phó Thiển đang rất nghiêm túc, nghe thấy thế thì lắc mình né tránh cái cúi đầu của tôi, vô cùng đứng đắn nói: “Cậu có thể nghĩ tới việc, có khả năng chị ấy là nhân cách phân liệt hay không?”