Phó phu nhân eo như cành liễu phất phơ trong gió, cúi người cởi giày cao gót đánh tới Phó Thiển, động tác xinh đẹp như là đang khiêu vũ.
Bà ấy vừa dịu dàng xin lỗi: “Ngại quá, không biết dạy con.”, vừa uy vũ như gió lốc tung giày cao gót đánh tới thằng con.
Bà ấy quất một cái, Phó Thiển liền gào lên một tiếng.
Nhưng mà cậu ấy không hề trốn tránh chút nào, chỉ đứng đực ra đó, một chút tức giận cũng không hề có.
Phó Thiển rất mau chóng phát hiện ra điểm quan trọng: “Mẹ ơi, con không có làm gì, chỉ giúp đỡ bạn học nghèo học phụ đạo thôi!”
“Trần Lê, cậu mau nói đi!”
Cậu ta cầu xin nhìn tôi.
Tôi: “Dì ơi, con …”
Phó phu nhân quay lại nhìn tôi.
Bà ấy nhìn chằm chằm vào cổ tôi, nổi bão.
Phó Thiển lòng như tro tàn.
Cậu ấy nức nở nói: “Sớm biết vậy thì đã không cho cậu nói chuyện. Mẹ, con nếu như nói đây là cô chị biếи ŧɦái của cậu ấy làm, thì mẹ tin không?”
Đáp án của Phó phu nhân là, giơ giày cao gót lên. Bà ấy thậm chí còn xoay lại vị trí, từ xách gót biến thành xách đế, gót giày bén nhọn thẳng tiến Phó Thiển.
Gϊếŧ con trừ hại, rõ như ban ngày.
Bà thở dài: “Thất lễ, gia môn bất hạnh.”
Tôi với Phó Thiển đồng thời nhào lên: “Dì ơi!/ Mẹ!”
“Hạ gót lưu người!”
13.
Lần đầu tiên tôi thấy phản diện hung ác lại ngoan ngoãn như vậy.
Cậu ấy dịu giọng giải thích, cũng không tranh cãi, còn ngồi xổm xuống mang giày cho mẹ.
Cậu ấy kiên định mà dịu dàng nói: “Mami, mẹ về Bắc Thành đi thôi. Con có việc chính đáng. Chờ nghỉ tết, con sẽ mang về bánh xốp đậu phộng mà mẹ thích nhất.”
Phó phu nhân cuối cùng vẫn là nhượng bộ.
Bà cho tôi số điện thoại, nói với tôi cũng là cho Phó Thiển nghe: “Có việc gì thì nhớ gọi cho dì đó.”
Bà ấy đi rồi, lắc chân ngọc trai gõ từng nhịp lên dây giày bằng kim loại.
Ting ting tang tang rất có nhịp điệu, kết hợp với tiếng giày cao gót dẫm lên sàn nhà, nghe rất vui tai.
Tôi nhớ rõ chiếc lắc chân này, nhiều năm sau, nó nằm trên cổ tay của Phó Thiển, là cái tay cầm súng gϊếŧ người.
Quái vật chiếm cứ thân xác của Trần Mạt từng oán giận nói với tôi, Phó Thiển hình như là có một bạch nguyệt quang. Gã luôn mang theo di vật của cô ta.
Hóa ra không phải là bạch nguyệt quang hư ảo giả dối gì, mà là người mẹ ấm áp chân thật.
14.
Phó Thiển trước sau như một đưa tôi về nhà.
Trên đường, tôi hỏi cậu ấy vì sao phải đánh nhau với Chu Tích.
Cậu thuận miệng trả lời có lệ: “Chướng mắt thôi.”
Tôi: “Ồ, tớ còn tưởng là cậu đã biết sớm muộn gì anh ta cũng sẽ đạp Phó gia dưới chân đấy.”
Cặp mắt Phó Thiển muốn rớt xuống đất.
Cậu ta lắp bắp: “Cậu cậu cậu ….”
“Đúng, tớ cũng trọng sinh. Quý ngài phản diện bắn không trượt phát nào.”
Tôi hỏi cậu ấy: “Vì sao lại muốn phí công đưa tớ đến bên cạnh Chu Tích?”
Giống kiếp trước, trực tiếp động thủ không phải càng nhanh chóng hiệu quả hơn sao?
Bây giờ Chu Tích nhỏ yếu như thế, mà Phó Thiển thì vẫn là Phó đại thiếu gia cao cao tại thượng.
Cậu muốn động thủ, thực dễ dàng.
Phó Thiển ngẩn người, nhìn ra cây ngô đồng bên ngoài cửa sổ.
Mùa này chỉ còn lác đác vài cây ngô đồng ven đường. Hoàng hôn ấm áp xen qua kẽ lá vàng nhạt ánh vào trong mắt cậu.
Cậu ấy nói rất khẽ: “Bởi vì muốn bảo vệ một người còn sống trên thế giới này. Cho nên tớ không muốn lại trở thành phản diện lật lọng. Thực ấu trĩ, có phải không?”