10.
Sáng hôm sau, tôi cứ cảm thấy cổ mình ngứa ngứa.
Lúc nhìn vào gương, thì thấy tràn đầy dấu răng với vệt đỏ.
Lòng tôi chùng xuống.
Tối hôm qua, quái vật đã tới.
Nó ôm tôi, gặm cắn từ cằm xuống xương quai xanh. Mà tôi thì bị nhốt trong mộng đẹp, hoàn toàn không biết gì cả.
Tôi dùng khăn quàng kín cổ để che đi dấu vết, nhưng lúc ở trên bàn cơm vẫn bị cha mẹ phát hiện.
Mẹ kéo khăn quàng cổ xuống, chợt cầm ly sữa đậu nành nóng hổi hắt lên mặt Trần Mạt.
Bà ấy hỏng mất mà quát Trần Mạt: “Biếи ŧɦái! Cút! Cút đi!”
Hành lý của Trần Mạt không nhiều lắm, chỉ có một cái vali nhỏ.
Chị ấy im lặng đứng lên, kéo cái vali đi ra ngoài.
Đây không phải là lần đầu tiên chị ấy vì vậy mà bị đuổi đi.
Tôi trộm nhìn ra ngoài, Phó Thiển đang đứng ở ven đường cách đó không xa, chờ đón tôi đi học phụ đạo.
Đến ngày nghỉ, ông già liền trả lại di động cho tôi.
Tôi gửi tin nhắn cho cậu ta: “Giúp với, thấy cô gái đang kéo vali ở ven đường kia không? Cho cô ấy đi nhờ một chuyến tới ga tàu cao tốc. Làm ơn làm ơn!”
Phó Thiển 1s nhắn lại: “Trần Mạt?”
Tôi thót tim, quả nhiên, thằng nhãi này cũng là trọng sinh.
Một đời này, hẳn là cậu ta còn chưa gặp mặt Trần Mạt mới đúng.
Phó Thiển: “Cô ta đã làm gì cậu, ngày nghỉ còn có thể bị đuổi đi.”
Tôi: “Chị ấy gặm cổ tớ.”
Phó Thiển: “Chơi trò gì thế?”
11.
Buổi chiều, tôi chuồn ra ngoài tìm Phó thiếu gia học phụ đạo.
Cậu ta nhìn thấy dấu vết trên cổ tôi, mặt đỏ rồi trắng, trắng rồi lại đỏ.
Cậu ta thật cẩn thận nhìn sắc mặt của tôi, rồi hỏi: “Hay là hôm nay nghỉ ngơi đi?”
Tôi đã mở sách giáo khoa ra, chờ giáo viên giảng bài: “Không cần, tớ quen rồi.”
“Quen rồi?”
“Ờ, khi còn nhỏ, Trần Mạt cứ như vậy.” Tôi ám chỉ cậu ta: “Nhưng mà nhà tớ đưa chị ấy đến gặp bác sĩ tâm lý, thì ai cũng bảo tâm lý của chị ấy không có vấn đề.”
Tôi biết không qua bao lâu, quái vật sẽ hoàn toàn chiếm được thân thể của chị ấy.
Mà tôi, không có lực ngăn cản.
Nhưng nếu là Phó Thiển, thì với đầu óc của cậu ta, không phải, là thế lực, có lẽ sẽ điều tra ra được nguyên nhân.
Tôi trông mong nhìn cậu ta, không ngờ tới, cậu ta vậy mà đấm bàn một cái: “Tuổi còn nhỏ đã dâʍ ɭσạи em gái ruột, thật là súc sinh!”
Tôi câm nín.
So với quái vật, thì người bình thường sẽ ưu tiên nghĩ đến việc này là một thói xấu.
Tôi muốn giải thích.
Nhưng mà cậu ta còn đang đắm chìm trong cảm xúc, trên mặt viết đầy chữ ‘cậu không cần phải nói, thật là khổ cho cậu”.
Qua hơn nửa ngày, tôi đã học xong môn toán, thì cậu ta mới hồi phục tinh thần lại.
Dường như chỉ là lơ đãng móc trong túi ra một cái băng keo cá nhân, chỉ vào xương quai xanh của tôi: “Trầy da.”
Bản mặt cậu ta còn hơi xấu hổ.
Cậu đút tay vào túi quần, đột nhiên nói: “Trần Lê, cậu gắng học thật tốt đi, muốn thi trường nào cũng được. Cách xa Trần Mạt và Chu Tích một chút.”
“Bọn họ sẽ hại chết cậu.”
Ánh mắt của thiếu niên nghiêm túc, như đã hạ xong quyết tâm nào đó: “Ông đây có thể tự mình đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi!”
Tôi: “?”
Sau đột nhiên lại cháy lên rồi?
12.
Còn chưa hoàn toàn cháy xong thì Phó đại thiếu gia đã bị người mẹ từ ngàn dặm xa hung hăng dập tắt.