Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Hoa Nhài Cùng Xuân

Chương 4

« Chương TrướcChương Tiếp »
6.

Chu Tích nhỏ giọng nói với tôi: “Em yên tâm, anh sẽ không nói với hai bác.”

Trong mắt còn lấp lánh ánh sáng của sự thấu hiểu: “Là anh vô dụng.”

Chu Tích kéo tấm thân bị thương khập khiễn rời đi, trước khi đi gã còn nhìn chằm chằm vào Phó Thiển bằng một ánh nhìn sâu sắc, giọng căm hờn: “Mày chờ đó!”

Phó Thiển ôm cánh tay cười lạnh.

Đám người đi xa, cậu mới thả tay xuống, giọng nói tràn đầy tiếc nuối: “Sao anh ta không nói chớ khinh thiếu niên nghèo, nhờ?”

Tôi: “Cậu ôm chặt như vậy thì trông có vẻ ngực rất bự đó.”

Phó Thiển nháy mắt xù lông, mặt đỏ rần: “Cậu ăn nói bậy bạ!”

Tôi xoay người đi lên: “Không phải cậu cũng nói bậy bạ cả đêm à?”

Đáp lễ mà thôi.

7.

Mở cửa nhà, trên ghế sô pha là một bóng hình quen thuộc.

Trần Mạt.

Tôi không muốn nói chuyện với chị, khẽ khàng đổi giày xong thì liền đi lên phòng.

Kỳ quái, Quốc Khánh năm đó hai người này cũng không về nhà mà.

“Tiểu Lị, trên bàn có sữa bò, em uống rồi hẳn ngủ.” Trần Mạt đột nhiên mở miệng.

“Không …” Vừa thốt lên câu từ chối thì tôi chợt ý thức được cái gì.

Tôi dời tầm mắt, đối diện với một đôi mắt ầng ậng nước.

“Tiểu Lị, là chị.” Chị nói.

Trên thế giới này, không gọi tôi là tiểu Lê, cố chấp gọi tiểu Lị, chỉ có một mà thôi.

Người chị duy nhất của tôi.

Là người yêu thương tôi, Trần Mạt.

8.

Từ nhỏ tôi đã biết, trong thân thể Trần Mạt ẩn giấu một con quái vật.

Lần đầu tiên nó xuất hiện, là lúc tôi chín tuổi, Trần Mạt mười ba tuổi. Ba mẹ đi công tác ở phía Nam, chỉ có hai chúng tôi ở lại, sống nương tựa lẫn nhau.

Trần Mạt là người chị tốt, không hề do dự mà nhận lấy trách nhiệm chăm sóc em gái.

Chạng vạng mỗi ngày, chị sẽ nấu nước ấm, rồi xả cả nước lạnh, sau đó mới gọi tôi đến rửa mặt.

Nhưng ngày đó, bỗng nhiên chị ấy sai sử tôi, giọng điệu kỳ lạ: “Cưng, đi bưng nước lại đây cho chị.”

Tôi không nghĩ gì khác, ngoan ngoãn làm theo.

Lúc cúi người xuống bồn, thì một bàn tay áp lên ót tôi, đột nhiên ấn xuống.

Cả người tôi ngã nhào trên sàn nhà, đầu bị áp vào chậu nước, mắt, mũi bị sặc nước, đau đớn vô cùng.

Kẻ bạo hành ở phía sau vui vẻ cười khúc khích.

Đến khi thấy tôi giãy giụa gần như mong manh, ả mới xách tôi lên.

“Ui chao, sao lại không cẩn thận vậy nhỏ?” Ả cười hì hì hỏi.

Tôi hoảng sợ nhìn.

Ả lại thân mật dựa sát vào, dùng môi hôn lên mặt tôi, liếʍ láp bọt nước đang rớt trên mặt tôi.

“Thơm quá à, bảo bối, cưng thơm quá à.”

Từ nay về sau đã nhiều năm, mỗi lần quái vật này xuất hiện thì thế nào cũng làm ra loại chuyện tương tự như vậy.

Đầu tiên là tra tấn tôi, sau đó ôm tôi gọi bảo bối, dùng môi lưỡi đánh dấu lên cổ tôi, trong mắt tràn đầy si mê.

“Lại lớn lên một chút rồi, bảo bối.”

9.

Lúc này, Trần Mạt ngồi ở phòng khách, lệ rơi đầy mặt, biểu cảm không hề khác sau khi phát hiện quái vật đã tổn thương tôi.

Chị ấy như muốn nói gì, rồi lại sợ hãi bị phát hiện.

Cuối cùng chỉ nhẹ nhàng nói ra một câu ‘Thực xin lỗi’.

Tôi do dự thật lâu, đi qua cho chị ấy một cái ôm.

Tôi nói: “Không sao cả.”

Cũng giống như những lần trước.

Chị là chị, quái vật là quái vật.

Tôi phân biệt rõ ràng.
« Chương TrướcChương Tiếp »