Chương 12

Tôi nói với Chu Tích: “Nguyên lai trở lại năm 19 tuổi, anh vẫn muốn tiếp tục tình cảm của chúng ta, muốn quay lại với tôi.”

Chu Tích động lòng: “Anh nào phải cỏ cây, vứt bỏ em, trong lòng anh cũng không nỡ.”

Tôi cười lạnh một tiếng: “Vậy anh có biết không, một năm này, người trò chuyện yêu đương với anh đều không phải là tôi, mà là …”

Tôi ớ ra trong chốc lát.

Phó Thiển thuê người bên ngoài, hiện tại thì tôi cũng không biết cuối cùng là ai đang làm bạn gái QQ của Chu Tích.

Thôi, vậy chọn Phó Thiển.

“Là Phó Thiển.”

Vẻ mặt Chu Tích nứt đổ.

“Thì đó, anh còn không nhớ rõ người anh từng yêu, tôi 19 tuổi là cái dạng gì. Đừng khiến tôi thêm ghê tởm, cút.”

Tôi nghênh ngang rời đi.

Tôi không nói cho gã, gã cách cái chết không xa.

Ngày từ biệt đó, tôi thấy quỷ hồ cơ khát nhìn chằm chằm cổ gã, nuốt nước miếng.

24.

Quả nhiên, đây là lần cuối cùng tôi nhìn thấy Chu Tích.

Không bao lâu, một đoạn video được gửi tới di động của tôi và Phó Thiển.

Hình ảnh một đôi tay ưu nhã xé rời thân thể Chu Tích, sau đó nhấm nháp từng phần thân thể của gã.

Mặc cho gã gào khóc, mắng mỏ, cầu xin thế nào, thì đôi tay kia vẫn chưa từng dừng lại.

Bảo hổ lột da, nên mới có hôm nay.

Tôi cũng không thương hại gã, chỉ là có lòng trắc ẩn đối với đồng loại.

Hơn nữa, tôi chú ý tới bối cảnh của video chính là căn lầu hoang, nơi mà tôi và Trần Mạt bị bắt cóc.

Tôi nhẹ giọng hỏi Phó Thiển, như là sợ quấy nhiễu một giấc mộng: “Chúng ta thật sự trọng sinh sao?”

Một con quỷ hồ, thật sự có năng lực đảo ngược càn khôn, khiến cho tất cả chúng ta đều quay lại chuyện xưa, vào thời điểm chưa phát sinh gì hết, tùy ý chúng ta ngược gió lật sóng hay sao?

Phó Thiển quay đầu đi, không có trả lời.

Cậu ấy hỏi lại: “Trần Lê, là Trang Công mộng điệp, mơ thấy bản thân làm bướm tự do tự tại vui sướиɠ hơn, hay vẫn là lúc thanh tỉnh, hắn mới vui sướиɠ hơn?”

25.

Tôi suy nghĩ rất lâu.

Nghĩ đến cõi lòng đầy mong đợi sau một năm vất vả đèn sách, nghĩ đến ba còn sống, nghĩ đến Phó Thiển đã nói bởi vì muốn bảo vệ người còn sống, cho nên không muốn làm kẻ phản diện lật lọng.

Cuối cùng tôi nói với Phó Thiển rằng: “Trở về cáo biệt với ba mẹ đi.”

Trang Công biến thành bướm sẽ vui sướиɠ hơn.

Nhưng cậu không phải bướm, mà tôi cũng không phải là Trang Công.

Quái vật đáng chết còn chưa chết, tôi không thể để nó được như mong đợi.

Tôi về đến nhà.

Ba mẹ còn đang vui mừng vì tôi đã đỗ đại học.

Ba ở trong phòng bếp nấu cơm, đang nấu món cải mai úp thịt mà tôi thích ăn nhất.

Trong phòng bếp rất nóng, ba để vai trần, trên đầu đầy mồ hôi, nghe thấy tiếng bước chân của tôi, thì ông ấy không kiên nhẫn quơ cái xẻng, bảo: “Đi, đi, đi, đi ra ngoài đợi đi.”

Tôi dựa vào cạnh cửa nhìn ba.

Tôi muốn nói với ba, kỳ thật con không có giống như ba đã kỳ vọng, không thi đậu vào đại học trọng điểm.

Con cũng không có làm nên sự nghiệp gì, vừa tốt nghiệp thì liền gả chồng.

Con không bảo vệ tốt cuộc hôn nhân của mình, cũng không bảo vệ tốt người con yêu, tỷ như chị gái, tỷ như ba.

Cuối cùng, con vẫn là hai bàn tay trắng.

Nhưng mà cái gì tôi cũng chưa nói được.

Tôi bình tĩnh ăn một bữa cơm cuối cùng với bọn họ, đứng dậy từ biệt.