Tôi không nghe rõ, hỏi cậu ta cái gì.
Phó Thiển lại không nói.
Chạng vạng, chúng tôi đi về hướng nhà tôi, không nghĩ tới lúc đến dưới lầu lại đυ.ng phải Trần Mạt và Chu Tích trở về nghỉ hè.
Bọn họ quấn quýt lấy nhau, giống như hai cây dây đằng.
Chu Tích trước hết phát hiện ra tôi, anh ta hoảng loạn đẩy Trần Mạt ra, chính xác là đẩy quỷ hồ đang chiếm lấy thân xác chị ấy, ậm ờ không dám nói lời nào.
Tôi chỉ thản nhiên nói nhường đường.
Đời trước đã từng hỏi rất nhiều lần, cũng được rất nhiều câu trả lời.
Lúc này đây, anh ta vẫn lựa chọn giống như vậy, tôi cũng chẳng lấy làm lạ.
22.
Không lâu, Chu Tích tới tìm tôi một lần.
Gã nói là do mình bị Trần Mạt mê hoặc.
“Em biết cô ta rất kỳ quái.” Gã cầu xin: “Nhìn thấy cô ta, thì anh giống như là bị trúng tà. Nhưng tiểu Lê, người anh thật lòng yêu luôn là em.”
Gã thấp giọng nỉ non: “Anh chỉ là, phạm vào một cái sai lầm nhỏ. Chúng ta yêu nhau nhiều năm như vậy.”
Tôi nhìn gã, cười: “Chu Tích, sau đó, các người lăn giường rồi thì anh cũng nói xin lỗi với tôi như vậy à?”
“Anh thậm chí còn nói với tôi, anh rất sợ hãi con quái vật kia.”
“Vì thế, tôi đã ngu ngốc tin rằng anh là người bị hại.”
Chu Tích vẫn luôn biết Trần Mạt cổ quái.
Nhưng mà ả giúp gã lấy được rất nhiều bí mật kinh doanh, lại còn lả lướt theo gã, cho nên dần dần gã đã tin rằng là vì ả yêu gã sâu đậm, thậm chí còn tình nguyện làm bé vì gã.
Gã bắt đầu thương tiếc, thậm chí yêu ả.
Nhưng tôi biết, ả chỉ đang chăn nuôi gã.
Chăn nuôi cảm xúc đạo đức giả trong gã, chăn nuôi ái dục với giãy giụa trong gã.
Chờ sau khi gã hoàn toàn trở thành tù binh của ả, con mồi không còn thú vị thì sẽ chỉ đơn thuần trở thành đồ ăn mà thôi.
Chu Tích mờ mịt lảng tránh ánh mắt tôi, mím môi: “Tiểu Lê, em đang nói cái gì vậy?”
Tôi không kiên nhẫn cắt ngang gã: “Đừng giả bộ! Anh sẽ không phải cho rằng bản thân vẫn còn là Chu Tích 19 tuổi chứ?”
23.
Lần đầu tiên nhìn thấy ánh mắt của Chu Tích, thì tôi đã biết, gã là kẻ 29 tuổi kia, là Chu Tích đã phụ lòng tôi.
Chu Tích 19 tuổi, anh là người tràn đầy nhiệt tình yêu tôi.
Nếu là anh của năm 19 tuổi, vào buổi chiều tôi từ chối đưa tiễn anh, thì anh đã không tức giận mà kéo vali đi luôn.
Cái vali nho nhỏ trong tay anh kỳ thật là đồ ăn vặt được chuẩn bị cho tôi.
Bên trong có nước soda vị chanh, dâu tây vị bạc hà, cà chua, khoai tây lát, … mấy chục loại.
Chúng nó không phải quý trọng gì, nhưng mà ở một Nam Thành nho nhỏ, để mua đầy đủ thì hoàn toàn không dễ dàng.
Năm ấy trước khi anh đi, thì đã lén lút chạy rất nhiều nơi mới gom được đầy đủ chúng nó.
Anh ấy đem tất cả tặng cho tôi, nói với tôi, chờ nghỉ đông anh sẽ mang đồ ăn khác về cho tôi.
Thiếu niên tuấn tú với gương mặt rạng rỡ lần đầu tiên nói trắng ra lòng mình: “Tiểu Lê, em phải nhớ anh thật nhiều đấy nhé!”
Nhưng mà Chu Tích trọng sinh về thì đã quên mất.
Gã quên mất đó là đồ ăn vặt tôi thích, cũng đã đánh rơi tấm chân tình mà thiếu niên kia muốn tặng cho thiếu nữ.
Tấm chân tình kia, tôi từng nhận, từng trân trọng yêu quý, lại bất lực nhìn nó dần dần hư thối.
Tôi trơ mắt nhìn thiếu niên của tôi từng chút một thay đổi hoàn toàn, cuối cùng chết trên dòng thời gian, mà ngay cả bản thân mình gã còn không nhớ rõ.