Chương 10

Tôi biết, trên đời này không hẳn nỗ lực nào cũng có thể được hồi báo.

Nhưng mà tôi thật sự, thật hy vọng, lúc này có thể.

Giọng tôi rất khẽ nhưng cậu ấy vẫn nghe được.

Phó Thiển lôi kéo cổ áo, không sao cả nói: “Vậy thì thi cái trường nào mà cậu có thể trúng tuyển ấy!”

Tôi nhéo hông cậu: “Cậu phải nói là không thể nào tớ thi không đậu.”

Lại không nhịn được cười.

Lòng tôi trở nên nhẹ nhàng hơn trong đêm gió này.

Ngăn kéo đã hết ngòi bút, bài thi đã làm chất cao hơn người, mấy chồng vở nháp giải đề …

Chúng nó chính là đáp án.

Trận chiến cuối cùng, giữ vững phong độ, thuận theo chiều gió, đạp sóng chín vạn dặm!

20.

Hai ngày thi đại học trôi qua rất nhanh.

Cuối cùng đã thi xong môn tiếng Anh, lúc từ trường thi đi ra, tôi như cũ không biết là vài câu kia nên đổi từ A thành B, lại là từ B đổi thành A, dù sao thì bài thi đã làm xong, không thể đổi được.

Nhưng tôi biết, bản thân đã cố gắng hết mình.

Vậy thì không có gì phải hối tiếc.

Bên ngoài trường thi, tất cả phụ huynh đều đang nhón chân ngóng trông.

Tôi chỉ cần liếc mắt một cái đã nhận ra mẹ tôi mặt sườn xám, cùng với cái bụng bia của ba tôi, bên dưới là viền qυầи ɭóŧ màu tím lộ ra.

Nghe nói ngụ ý “mở màn thắng lợi’ và ‘mông tím có thể làm được’, đây là trang phục lưu hành khi phụ huynh vào trường thi đón sĩ tử ở quốc gia của tôi.

( sườn xám đưa đi thi ngụ ý ‘mở màn thắng lợi, ‘mông tím có thể làm được’ ngụ ý cái qυầи ɭóŧ nền tím có dấu tick màu đỏ, nghĩa là chọn đúng đáp án. )

Lúc Trần Mạt thi đại học, hai người họ cũng mặc như vậy.

Tôi đi về phía ba mẹ, đột nhiên bị một nam sinh đội mũ lưỡi trai va vào người.

Một lọ thủy tinh lành lạnh nhét vào lòng bàn tay của tôi.

Tôi quay đầu.

Phó Thiển hướng về tôi, nhướng mày cười: “Chúc mừng giải phóng!”

Cậu ấy duỗi tay ra chỉ chỉ.

Trần Mạt đứng cách đó không xa, dùng khẩu hình nói với tôi: “Giỏi lắm nha, tiểu Lị.”

Chị ấy không đến gần, nói xong liền ngược dòng người, không quay đầu lại rời đi rồi.

Phó Thiển ài một tiếng, vội nói câu: “Hôm nay dẫn chị ấy đến gặp một đại sư” liền lách người rời đi.

Mãi đến khuya hôm nay, tôi mới nhận được tin tức của Phó Thiển.

“Có thể là một con quỷ hồ.”

Tôi hỏi: “Có cách giải quyết không?”

Lần này đối phương soạn đi soạn lại một lúc, mới gửi một câu.

“Tạm thời còn chưa có.”

Quỷ hồ.

Tôi nhẩm đi nhẩm lại hai chữ này, trong lòng sinh ra cảm giác bất an.

Như hoa trong gương, như trăng dưới nước.

Đột nhiên tôi muốn hỏi Phó Thiển một câu, phát súng vòng mười kia, thật sự đã gϊếŧ được quái vật rồi sao?

21.

Tháng sáu công bố thành tích. Kết quả như dự đoán, tôi vừa khít điểm đầu vào đại học Bắc Thành.

Đi làm đàn em khóa dưới của Trần Mạt, làm bạn học của Phó Thiển.

Đúng vậy, Phó Thiển cũng học tại đại học Bắc Thành, chỉ là năm trước bảo lưu.

Phó Thiển hỏi tôi thi đậu rồi thì có cảm giác như thế nào.

Tôi nói như là ném một đồng tiền xu, mặt trái mặt phải có xác xuất 50%, bây giờ bất quá là mặt đúng đang dừng trong lòng bàn tay tôi.

Phó Thiển thành khẩn: “Chỉ có người lên bờ rồi thì mới giả ngầu nói như vậy thôi.”

Tôi cười ầm lên.

Như là lơ đãng, Phó Thiển thuận miệng hỏi một câu: “Nếu bây giờ chúng ta xuyên về đời trước …”