Chương 61

“Vì sao lại đau thương?” Lời vừa thốt ra khỏi miệng, Hoa Tích liền hối hận khôn nguôi, lập tức muốn rút tay về, nhưng Thanh Lam lại siết chặt hơn. Nàng chủ động dò xét nội tâm Bắc Huyền Thanh Lam, mà tâm tư kia tựa như một đầm lầy, một khi sa vào, e rằng khó lòng thoát ra. Phiến đầm lầy ấy không ngừng tỏa ra hơi thở tử vong.

“Đau thương? Sao ta lại có thể đau thương đây?” Thanh Lam mê mang, tự hỏi bản thân sao có thể có cảm xúc ấy.

Chứng kiến dáng vẻ mờ mịt, thất thần của Thanh Lam, Hoa Tích hiểu rằng mình đã vô ý chạm vào điều cấm kỵ. Nàng không dám tiếp tục đào sâu, bởi nếu cứ cố chấp, bản thân nàng cũng sẽ gặp hiểm nguy.

“Ta đau thương, nỗi ưu sầu này từ đâu mà có? Cái thứ cảm xúc ấy, làm sao có thể thuộc về ta – Bắc Huyền Thanh Lam được...” Thanh Lam siết chặt tay Hoa Tích, vô thức tăng thêm lực đạo, cảm xúc dường như đã vượt ngoài tầm kiểm soát, ánh mắt cũng có chút cuồng loạn.

“Ta đã nhìn lầm rồi.” Hoa Tích nhíu mày, tay bị siết đau. Nàng nghĩ, cảm xúc của Bắc Huyền Thanh Lam vốn không liên quan đến mình.

Thanh âm lạnh lùng của Hoa Tích, tựa như dòng nước lạnh rót vào chảo nước sôi sùng sục, khiến nó lập tức ngừng reo. Điều đó làm Bắc Huyền Thanh Lam bỗng chốc tỉnh táo.

Nàng nhắm mắt lại, tự vấn: Vì sao chỉ một câu nói đứng ngoài cuộc của Hoa Tích lại khiến bản thân suýt chút nữa mất kiểm soát? Nàng tức giận, giận vì chính mình lại dễ dàng bị cảm xúc của Hoa Tích kích động đến thế.

“Nàng nên buông tay ta ra, ta bị nàng siết đau.” Hoa Tích mày đã giãn ra, nhưng sắc mặt vẫn nhàn nhạt, khiến Bắc Huyền Thanh Lam có chút bực bội. Dựa vào đâu, nàng ta kích động cảm xúc của mình xong lại có thể đứng ngoài cuộc như thế?

Thanh Lam chẳng những không buông tay, ngược lại dùng thêm lực kéo Hoa Tích vào lòng, ép nàng sát vào mình, rồi bá đạo cưỡng hôn. Tay trái nàng đè chặt gáy Hoa Tích, tay phải ôm lấy eo nàng, khiến Hoa Tích không có cơ hội giãy giụa. Thanh Lam không muốn Hoa Tích mãi mãi giữ thái độ đứng ngoài cuộc như vậy. Một khi đã chọc tới Bắc Huyền Thanh Lam, không ai có thể toàn thân mà lui, Hoa Tích cũng không ngoại lệ.

Sau khi giãy giụa vô ích, Hoa Tích đành từ bỏ. Nàng giữ vững phòng tuyến cuối cùng, khẽ cắn chặt khớp hàm.

Thanh Lam khẽ nheo mắt. Hôm nay, nàng thề sẽ không bỏ qua nếu chưa đạt được mục đích. Là một tướng quân, người ta hiếm khi dễ dàng từ bỏ, một vị tướng tài ắt phải có một niềm tin kiên định. Đương nhiên, mưu lược cũng tuyệt nhiên không thể thiếu. Nếu thành trì này khó công hãm, nàng sẽ chuyển dời trận địa.

Thanh Lam rời khỏi đôi môi đào hồng mê người của Hoa Tích. Trong lòng Hoa Tích âm thầm mừng thầm, xem ra là đã từ bỏ, nhưng nàng đã quá khinh địch. Bắc Huyền Thanh Lam bất ngờ ngậm lấy vành tai nhỏ nhắn của Hoa Tích, ngón tay không quy củ lướt xuống từ bên hông, di chuyển phía dưới. Hoa Tích trợn tròn mắt, thảng thốt nhìn Thanh Lam, Thanh Lam nàng ấy...

Hoa Tích không rõ giờ phút này bản thân đang có tâm trạng gì. Sự bài xích đối với thân thể Bắc Huyền Thanh Lam trong nàng quả thực càng lúc càng yếu ớt, yếu ớt đến nỗi Hoa Tích phải thầm kêu lên không ổn.

Nhưng Hoa Tích chưa từng nghĩ, Bắc Huyền Thanh Lam lại dám đường đột đến vậy, trần trụi trêu ghẹo nàng, mang theo du͙© vọиɠ nồng nàn. Nàng vốn là người giữ mình trong sạch, tâm tư tĩnh lặng như nước hồ thu, nào ngờ bỗng chốc gặp phải "thịt cá", quả thật có chút khó tiêu hóa.