Chương 9

“Người chết tên Phùng Đại Vĩ, nam giới, người địa phương, 29 tuổi, cao 1m73, nặng từ 80 đến 84 ký.” Vị pháp y phụ trách khám nghiệm tử thi là một người đàn ông trung niên, có lẽ do thức đêm lâu ngày, nên quầng mắt dưới hai mắt ông ta đã phồng lên rõ rệt.

“Trong máu phát hiện hàm lượng cồn cao, chứng tỏ trước khi chết nạn nhân đã uống khá nhiều rượu. Sau đầu có một vết lõm rộng 0,6 tấc, sâu 0,15 tấc, nhưng vết thương này không đủ để gây tử vong. Nguyên nhân trực tiếp dẫn đến cái chết là vết dao ở bên trái cổ, sâu 2,3 cm.”

“Còn nữa, trên môi trên và môi dưới của nạn nhân có tổng cộng ba mươi hai vết cắt gọn gàng. Kết hợp với vết dao ở cổ và hình hoa hồng được tạo thành trên da, có thể suy đoán rằng hung thủ đã sử dụng một loại dao mỏng và sắc bén, không giống các loại dao bán sẵn ngoài thị trường, rất có thể là hàng đặt riêng…” Pháp y vừa nói vừa lấy ra một bản vẽ phỏng đoán lưỡi dao dựa trên bề mặt vết cắt.

Nhưng Đình Kha không nhận lấy, vì từ lúc bước vào phòng giải phẫu và nhìn thấy thi thể, anh đã không rời mắt khỏi đóa hoa hồng trên ngực nạn nhân.

Thần sắc anh có chút ngây dại, đôi mắt nhìn lâu vào một điểm bắt đầu dần mất tiêu cự. Trong khoảnh khắc mơ hồ ấy, Đình Kha dường như thực sự nhìn thấy đóa hoa hồng đỏ tươi đang nở rộ trên ngực người chết.

Giống hệt như đóa hoa hồng anh mua từ cậu bé hôm nay.

Không, có lẽ còn đẹp hơn đóa hoa mà cậu bé ấy bán.

Nhưng mà...

“Đội trưởng?” Hách Minh vừa mang ảnh chụp hiện trường được rửa xong bước vào phòng giải phẫu đã thấy đội trưởng nhà mình đang “thâm tình" đối mắt với hoa hồng trên người chết, cậu ta gọi một tiếng rồi đưa ảnh cho anh.

“À…” Đình Kha bừng tỉnh, nhận lấy tấm ảnh trong tay Hách Minh, rồi cầm luôn bản vẽ từ tay pháp y, đưa lại cho anh. “Đi cho người điều tra tất cả các cửa hàng ở Hạ Thành có dịch vụ đặt làm dao nhỏ.”

Dù vừa rồi có mất hồn vài giây, nhưng lời pháp y nói anh vẫn nghe không sót một chữ.

“Đội trưởng, anh không sao chứ?” Hách Minh cầm bản vẽ hỏi: “Cảm giác hôm nay anh hơi lạ.”

“Mau đi đi.” Đình Kha nhấc mí mắt nhìn cậu ta, giọng nói lạnh lùng vang lên không cho phép cãi lại.

“Rõ!” Hách Minh lập tức rời khỏi.

“Thật ra thì cũng chẳng có nhiều ý nghĩa lắm đâu, Hạ Thành đầy rẫy chỗ làm dao theo yêu cầu.” Pháp y lắc đầu nói.

“Không có ý nghĩa thì không tra sao? Vậy ai sẽ đòi lại công bằng cho người chết đang nằm đây?” Đình Kha vừa nói vừa lật xem từng tấm ảnh hiện trường.

Từ ảnh chụp có thể thấy, trước khi chết nạn nhân mặc một chiếc áo thun màu xanh đậm, chiếc áo bị dao cắt toạc, lại thấm đẫm máu tươi sền sệt, hai màu nổi bật quấn lấy nhau, hòa thành một sắc đỏ tím kỳ dị.

Những tấm ảnh sau gần như là đặc tả vào đóa hoa hồng trên ngực nạn nhân. Đình Kha thầm nghĩ, đồng nghiệp lấy chứng cứ này có thể chuyển nghề sang làm nhϊếp ảnh gia rồi.

Bởi vì người đó đã chụp đóa hồng nhuốm máu ấy vô cùng sống động. Chỉ nhìn qua ảnh thôi cũng thấy rõ từng cánh hoa vươn ra ngoài đều nhuốm máu đỏ, ngay cả phần nụ hoa bên trong vẫn còn khép chặt cũng như mang chút đỏ e thẹn, như thể đóa hoa kiêu kỳ ấy đang rỉ máu, lại giống như… một đóa hồng.

Động tác lật ảnh trong tay của Đình Kha bỗng khựng lại, đồng tử sáng trong đột nhiên co rút. Anh chợt nhớ đến một câu nói:

“Đóa hồng đỏ nở rộ trong máu tươi, rực rỡ mà mê hoặc.”

Câu này anh từng vô tình thấy trong một cuốn sách của Nguyên Trì, lúc ấy chỉ nghĩ đó là một đoạn văn trích dẫn đơn thuần.

Nhưng… Nguyên Trì vốn không có sở thích đọc sách...

Không khí trong phòng giải phẫu lạnh lẽo bất thường. Mỗi lần Đình Kha hít thở, làn khí lạnh ấy lại theo khoang mũi len lỏi vào cơ thể, rồi nhanh chóng ngưng tụ thành những mảnh băng sắc nhọn bên trong.

Và theo từng nhịp phập phồng của l*иg ngực, mồ hôi lạnh bắt đầu rịn ra trên trán anh.

Không phải vì đau, mà là vì sợ.

Giống như có người đang cầm một con dao mỏng, sắc lẹm kề sau cổ anh. Dù có bị cắt đứt cổ họng, anh cũng không dám quay đầu nhìn, bởi vì anh sợ...

Sợ rằng người đứng phía sau không phải người lạ, mà là người anh yêu.



[Lời tác giả]

Không phải tiểu thuyết trinh thám chính quy, không tra cứu tư liệu gì cả, mấy vụ phá án đều là bịa đại đó XD