Nụ cười ngọt ngào, hoa hồng đỏ rực, khiến cho Đình Kha, lẽ ra phải gấp rút đến hiện trường, lại thực sự dừng lại vài phút, mua một đóa hoa hồng.
“Chú ơi, cho chú này, đây là hoa hồng của chú.” Cậu bé đưa cho anh một bông hoa đã được gói riêng đẹp đẽ: “Chúc chú ngày nào cũng vui vẻ.”
“Có ai bắt nạt con sao?” Đình Kha mỉm cười nhận lấy đóa hồng. “Chú là cảnh sát, nếu có ai bắt nạt con, con có thể nói với chú.”
“Cảm ơn chú cảnh sát, nhưng đây là do con tự té thôi ạ.” Cậu bé vừa nói vừa lấy tay che bên má bị bầm, vẫn nở nụ cười tươi rói. Trong đôi mắt trong veo phản chiếu rõ hình ảnh đóa hồng đỏ thắm, đẹp rực rỡ.
Đình Kha che chắn cho đóa hoa khi len qua đám đông đang tụ tập xem náo nhiệt, cuối cùng cũng đến bên ngoài khu vực được phong tỏa. Vừa định cúi người chui qua hàng dây cảnh giới thì một cảnh sát địa phương bên cạnh lập tức chặn lại:
“Này này này, anh làm gì vậy, không thấy đây là khu vực cấm vào à?”
Đình Kha không nói gì, rút thẻ ngành ra đưa cho anh ta xem. Cảnh sát kia ngượng ngùng im bặt, rút về một bên.
Một cảnh sát của đội phân cục vừa nhìn thấy Đình Kha liền vội vàng bước tới, đưa cho anh găng tay và bao giày.
Đình Kha nhận lấy, lần lượt mang vào.
Phố Nam Dưỡng là một con hẻm sâu và hẹp, nhưng lại thông ra nhiều con đường lớn hơn xung quanh.
Bởi nơi đây vốn là con phố ẩm thực náo nhiệt nhất khu du lịch, nhưng do ngành du lịch của Hạ Thành phát triển quá nhanh, nên con phố cũ kỹ này buộc phải được tu sửa lại, đúng lúc này là giai đoạn đang thi công.
Băng qua những đống vật liệu xây dựng bày la liệt khắp phố, Đình Kha trông thấy vài đồng nghiệp đang khảo sát hiện trường.
Anh bước tới hỏi:
“Thế nào rồi, có phát hiện gì không?”
Những cảnh sát đang bận rộn lập tức ngưng tay quay lại.
Một người đàn ông cao lớn hơi béo đi về phía anh đầu tiên, chính là Hách Minh, người đã gọi điện trước đó. Cậu ta nói:
“Danh tính nạn nhân vẫn đang xác minh, thời gian tử vong sơ bộ là khoảng hai tiếng trước. Vì khu vực này hầu hết các cửa hàng đều đang trong quá trình sửa chữa nên nhiều camera xung quanh hẻm đều bị hỏng. Quanh hiện trường cũng không có dấu hiệu giằng co hay vật lộn, vì vậy không để lại manh mối nào đáng giá... À đúng rồi, người báo án là người đi đường, đã lấy lời khai xong, không có vấn đề gì.”
“Anh có thể nói thẳng là mấy người đã ở đây nửa tiếng mà chẳng tìm ra được manh mối nào hữu ích không?” Đình Kha nhìn cậu ta, sắc mặt vẫn ôn hòa, giọng nói cũng nhẹ nhàng bình thản, nhưng không hiểu sao lại khiến người ta cảm thấy lạnh sống lưng.
Hách Minh nhún vai, liếc nhìn Mộng Vũ.
“Đội trưởng…” Mộng Vũ, cô gái để tóc ngắn gọn gàng, nhìn đóa hồng trong tay Đình Kha rồi nói: “Trên thi thể nạn nhân có một hình xăm họa tiết hoa hồng.”
Đình Kha không nói gì, qua những lọn tóc rũ trước trán có thể thấy đôi mày đẹp của anh khẽ nhíu lại, bàn tay đang cầm đóa hoa hồng cũng vô thức siết chặt hơn. May mà phần gai trên cành hoa đã được cắt bỏ, nếu không chắc chắn đã làm anh bị thương.
“Bác sĩ pháp y sơ bộ nhận định: nạn nhân bị đánh mạnh vào sau đầu khiến bất tỉnh.” Mông Vũ ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt Đình Kha, nhưng ánh mắt chỉ vừa chạm đến đã khiến cô bất giác chột dạ, không dám tiếp tục đối diện với đôi mắt tối tăm đến đáng sợ kia của anh: “Rồi... rồi bị cắt động mạch cổ bằng một nhát dao, cuối cùng, mới bị khắc hình một đóa hồng đỏ lên ngực.”
Đình Kha ngẩn người lắng nghe.
“Còn nữa…” Triệu Phi, người đeo kính không gọng, nói: “Gân tay bên phải của nạn nhân đã bị cắt đứt, miệng cũng bị rạch nát.”
Trong lòng Đình Kha đột nhiên dâng lên một nỗi hoang mang không rõ lý do.
“Trong đồ vật cá nhân của nạn nhân chỉ tìm thấy một chiếc điện thoại, nhưng đã bị hư hỏng nặng, đã gửi cho bộ phận kỹ thuật điều tra. Tình hình hiện trường đều được ghi lại ở đây, đội trưởng, anh có muốn xem không?” Ngụy Bân đưa tập hồ sơ ghi chép hiện trường cho anh.
Không có thông tin gì hữu ích, Đình Kha không nhận cũng không nói gì, chỉ giữ gương mặt lạnh lùng bước tới vũng máu ở góc tường vẫn chưa khô, sau đó từ từ ngồi xuống.
Vệt máu đỏ tươi phản chiếu trong đôi mắt màu hổ phách của anh tạo nên một sự tương phản méo mó, gương mặt điển trai của anh dần dần trở nên trầm trọng.
Ánh đèn vàng ấm trong con hẻm hắt xuống một cách tùy tiện, trên người Đình Kha, ngoại trừ bộ quần áo trắng đen ra, chỉ có đóa hồng đỏ trên tay anh là cùng màu với vũng máu.
Cứ như thể vũng máu kia chính là chảy ra từ đóa hoa hồng ấy…
“Dụng cụ gây án, dấu chân, ADN, những thứ này đều không có sao?” Đình Kha ngẩng đầu hỏi.
Mọi người ban đầu đều lắc đầu, sau đó Triệu Phi nói: “Dựa theo tình hình hiện trường, hung thủ có khả năng chống điều tra rất cao, hơn nữa nhìn vào thi thể của nạn nhân, rất có thể hung thủ là kẻ biếи ŧɦái hoặc… cực đoan.”
Khi nghe đến hai chữ biếи ŧɦái, trong lòng Đình Kha không khỏi run lên một cái.
Anh đứng dậy, trầm mặc hồi lâu mới lên tiếng: “Triệu Phi, cậu gọi hai người đến điều tra camera giám sát ở quán ăn ven biển kia cho tôi.”
Triệu Phi muốn nói quán đó cách hiện trường khá xa, chắc chẳng liên quan gì, nhưng vì đội trưởng của mình nói một là một, anh chỉ đành vâng lệnh rời đi.
“Mộng Vũ, dẫn người lục soát toàn bộ thùng rác trong phạm vi một cây số, hiện trường không có dấu chân, chứng tỏ hung thủ chắc chắn đã mang bao giày hoặc thiết bị tương tự.” Đình Kha tiếp tục phân phó: “Ngụy Bân kiểm tra các camera giám sát tư nhân của cư dân gần đó, sau đó đến đồn công an trong khu vực lấy toàn bộ dữ liệu camera giao thông trong vòng một cây số.”
Mộng Vũ và Ngụy Bân đồng thanh: “Rõ!”
“Hách Minh, cậu đi cùng tôi về phân cục xem tình hình thi thể…” Đình Kha ngừng lại, lạnh lùng liếc quanh hiện trường: “Vĩnh Tân đâu?”
Mọi người nhìn nhau, không ai trả lời.
“Nói với cậu ta, lần sau nữa là chuyển về nội vụ.” Đình Kha nói xong liền rời đi.
Trong cục cảnh sát Hạ Thành, đèn đuốc sáng trưng. Kỳ nghỉ lễ Quốc Khánh vừa kết thúc, nhưng các vụ án tồn đọng trong kỳ nghỉ vẫn đè nặng lên vai những người cảnh sát nhân dân, khiến đến tận hơn 11 giờ đêm mà trong cục vẫn có người miệt mài làm việc.
Đình Kha lái xe quẹo vào cổng cục, hai luồng đèn pha sáng rực chiếu lên quốc huy nghiêm trang treo trước cửa.
Sau khi đỗ xe, trước khi cả hai xuống xe, Hách Minh khẽ nói: “Đội trưởng, hôm nay anh lại hẹn hò với Nguyên Trì nữa đúng không?”
Đình Kha nhìn cậu ta, cậu ta chỉ vào cổ mình rồi nhanh chóng bước xuống xe.
Đình Kha ngẩn người hồi lâu mới mở gương chiếu hậu, sau đó nghiêng cổ tạo thành một đường cong đầy duyên dáng.
Ánh đèn vàng nhạt trong xe chiếu lên làn da trắng trẻo ở cổ anh, để lộ ra một vết "dâu tây" đỏ sẫm. Anh thở dài một tiếng, rốt cuộc cũng không trốn thoát được.
Đình Kha gập lại gương chiếu hậu, rồi kéo cổ áo sơ mi trắng tinh của mình lên cao một chút, nhưng hiệu quả không những không giảm mà còn khiến người ta càng thêm mơ hồ, vẻ quyến rũ càng thêm rõ nét.