Chương 7

Trong rạp chiếu phim, Đình Kha bị Nguyên Trì ôm chặt trong lòng, anh từng viên một đút bỏng ngô cho hắn. Vừa mới cắn một viên còn chưa kịp nhai, điện thoại trong túi đã rung lên. Anh lấy ra nhìn, là cuộc gọi từ Hách Minh trong đội, anh nghiêng đầu nói với Nguyên Trì:

"Nguyên Trì, anh ra ngoài nghe điện thoại một lát, em xem trước đi nhé."

Nguyên Trì không vui lắm, nhưng vẫn nói:

"Vậy anh phải về nhanh đấy."

"Ừ." Đình Kha hôn hắn một cái.

Ra khỏi phòng chiếu, Đình Kha mới bắt máy: "A lô, có chuyện gì vậy?"

"Đội trưởng…" Bên kia trước là tiếng còi cảnh sát chói tai, rồi mới đến giọng Hách Minh: "Khu Nam Dưỡng đường Nghi Hải vừa nhận được báo án gϊếŧ người, bọn em đang trên đường đến hiện trường, anh có qua không?"

"Nam Dưỡng đường Nghi Hải?" Đình Kha nhíu mày: "Tôi vừa mới từ chỗ đó qua đây mà, mới có chút thời gian đã xảy ra án mạng rồi sao?"

"Chắc là tại đội trưởng vừa rời đi thì đám yêu ma quỷ quái không còn bị dọa nữa nên tranh thủ ra tay đấy." Hách Minh giả vờ đùa giỡn.

"Đừng nói nhảm, các cậu đến trước kiểm tra hiện trường, tôi tới ngay." Đình Kha cau mày.

"Rõ!" Hách Minh lập tức nghiêm túc lại.

Xem ra buổi hẹn hôm nay lại đổ bể rồi. Haiz, đứa nhỏ này chắc lại sắp làm mình làm mẩy đây!

Đình Kha cúp máy rồi quay trở lại phòng chiếu. Vừa mới ngồi xuống, Nguyên Trì đã nói:

"Bảo bối à, thả bồ câu nhiều quá là bay đi mất đó."

"Xin lỗi em..." Đình Kha cũng thấy áy náy, hình như mỗi lần anh hứa hẹn hò đều không suôn sẻ: "Lần này có án mạng, anh mà không đi thì không ổn."

"Thế còn em thì sao?" Nguyên Trì làm bộ mặt tủi thân.

"Ngoan, em về nhà đợi anh trước nhé, xử lý xong việc anh về ngay với em." Đình Kha xoa đầu cậu.

"Vâng." Trong bóng tối mịt mùng của phòng chiếu, Nguyên Trì ôm lấy Đình Kha, hôn nhẹ lên vành tai anh: "Vậy anh về sớm một chút nhé, em nhớ anh rồi..."

“Ây da, nhột quá!” Đình Kha hạ thấp giọng nói, cậu cũng từng trải qua cái tuổi hai mươi mấy đầy rực lửa, rất hiểu những ngày qua Nguyên Trì đã phải kìm nén bao nhiêu thuốc súng trong người. “Đừng nghịch nữa, anh hứa với em, tối nay nhất định sẽ về sớm.”

“Trước một giờ.” Nguyên Trì cắn vào cổ anh.

“Được được được…” Đình Kha vừa đồng ý vừa né tránh, sợ hắn để lại dấu hôn rồi lát nữa khó giải thích với đồng đội.

Đình Kha lái xe đưa Nguyên Trì về nhà.

Trước khi xuống xe, Nguyên Trì lại ôm chầm lấy Đình Kha, hôn anh một trận ra trò. Hôn xong, giọng hắn khàn khàn nói:

“Bảo bối, lần sau chúng ta hẹn nhau trên giường đi, làm cho anh không xuống nổi giường nữa thì anh sẽ không dám cho em leo cây nữa, đúng không?”

“Đồ lưu manh.” Đình Kha thở dốc, ánh đèn đường vàng ấm chiếu vào trong xe, làm đuôi mắt đầy xuân sắc của anh trở nên đặc biệt quyến rũ, mê hoặc.

“Bảo bối, em không cho ai khác thấy dáng vẻ này của anh đâu.” Nguyên Trì nâng cằm Đình Kha lên: “dáng vẻ quyến rũ như vậy chỉ được phép cho một mình em thấy thôi, anh biết chưa?”

“Biết rồi, tất cả đều là của em, mọi dáng vẻ của anh chỉ dành riêng cho Nguyên Trì em thôi.” Đình Kha biết Nguyên Trì có tính chiếm hữu mạnh, những lúc như thế này, càng phải dỗ cho ngoan.

Cuối cùng cũng dỗ được Nguyên Trì xuống xe, Đình Kha mới lái xe rời đi.

Chỉ là anh không biết, sau khi anh đi khỏi, Nguyên Trì vẫn đứng yên trong bóng cây ven đường, nhìn theo hướng anh rời đi.

Ánh sáng vụn vỡ bị lá cây cắt xén rơi lốm đốm lên người Nguyên Trì, một tia sáng cam nhạt vừa vặn rơi vào đôi mắt đen thẫm của hắn, chập chờn lay động, lúc sáng lúc tối, như thể một con quỷ dữ ẩn trong vực sâu vừa mới ăn xong con mồi đang chớp mắt mãn nguyện.

Nhìn một lúc lâu, Nguyên Trì mới chậm rãi thu lại ánh mắt, rồi nâng tay phải lên, ánh mắt lười biếng tùy tiện lướt xuống phần cổ tay áo, dưới màn đêm, ống tay áo màu trắng ấm kia lại dính một vệt đỏ tươi lạc lõng.

Cậu thanh niên hơi rũ mắt xuống, ánh đèn ấm áp từ trên đầu chảy xuống, lướt qua hàng mi dài cong của hắn, không biết vô tình hay cố ý mà kéo cái bóng trên má hắn dài ngoằng ra, trông như một mạng nhện dày đặc và quái dị.

Giây sau, một tiếng cười khẽ lạnh lẽo bất chợt vang lên, rồi chậm rãi tan vào màn đêm…

Đến khi Nguyên Trì ngẩng đầu lên lần nữa, gương mặt ấy lại được phủ lên một lớp ánh sáng ấm áp, ngoan ngoãn, mê người.

Khu vực Nghi Hải là một điểm du lịch biểu tượng của thành phố Hạ Thành, mặt biển ở đó xanh biếc dễ chịu, phong cảnh mê hồn, là nơi check in nhất định phải đến của vô số du khách.

Bây giờ mới hơn mười giờ, chợ đêm ven biển đèn đuốc rực rỡ, sóng biển ánh lên lấp lánh, du khách thì cứ đi rồi lại dừng trong gió biển, sợ bỏ lỡ từng khoảnh khắc đẹp.

Xe của Đình Kha không thể vào sâu bên trong, chỉ đành đỗ lại ở ven đường, rồi chạy vội tới hiện trường vụ án.

Trên đường đi, ngang qua quán vỉa hè mà anh và Nguyên Trì đã ăn tối, Đình Kha bất chợt dừng lại.

Trong khung cảnh nhộn nhịp rối ren, anh thấy một cậu bé đang ôm bó hoa hồng đỏ.

Cậu bé đó tầm sáu bảy tuổi, nhìn kỹ sẽ thấy gương mặt ngoan ngoãn ấy còn có vài vết bầm tím, như là bị ai đánh, nhưng mấy vết thương nhỏ đó không cản trở cậu bé nhoẻn miệng cười, nói với từng người:

“Anh chị ơi mua hoa hồng nha.”