Bữa tối kết thúc, Đình Kha ra quầy thanh toán, Nguyên Trì đi vệ sinh, lúc trở ra thì bị một gã say rượu loạng choạng đυ.ng phải.
"Mẹ nó! Mày mù hả!" Gã say rượu quát toáng lên.
Đôi mắt đen láy của Nguyên Trì lập tức lạnh đi: "Bây giờ anh xin lỗi tôi, có khi tôi còn tha cho một lần."
"Tha cái đầu mày, ở đâu chui ra thằng ranh con." Gã say rượu đẩy mạnh Nguyên Trì một cái, khiến hắn lùi lại mấy bước: "Cút mẹ mày đi, đừng có cản đường bố mày đi vệ sinh."
"Được, tôi biết rồi." Nguyên Trì hít một hơi sâu, phủi chỗ bị đυ.ng trên áo, sải bước chân thon dài đi về phía cửa.
Đình Kha đã thanh toán xong đang đứng đợi Nguyên Trì, thấy hắn ra liền bước lại gần: "Xong rồi hả, đi thôi."
"Bảo bối." Nguyên Trì cười rất dịu dàng, nếu không nhìn kỹ thì chẳng thể phát hiện sâu trong ánh mắt hắn đã bắt đầu nổi lên một con quỷ điên cuồng: "Em thấy hơi đau bụng, anh ngồi bên kia chờ em một lát được không?"
"Ăn trúng gì hả? Sao không đợi xong hẳn rồi hãy ra?" Đình Kha đầy thắc mắc, nhưng vẫn để Nguyên Trì dìu đến băng ghế dài bên bờ biển.
"Em sợ anh đợi lâu nên ra trước báo anh một tiếng." Nguyên Trì không màng người qua lại, cúi xuống hôn nhẹ lên lọn tóc lòa xòa trên trán Đình Kha: "Ngoan, đợi em ở đây, em ra liền."
"Ừm." Đình Kha phẩy tay: "Đi nhanh đi."
Gió biển lấp lánh, dưới ánh đêm dịu nhẹ, đàn hải âu trắng tung tăng vui đùa cùng sóng nước trên mặt biển.
Gió biển nhẹ nhàng mang theo tiếng sóng vỗ trong trẻo ùa vào tai, Đình Kha hơi nhắm mắt, lặng lẽ cảm nhận sự bình yên và thư thả mà gió biển mang đến.
Có lẽ vì quá mệt, lại được gió biển vuốt ve, anh thật sự cảm thấy buồn ngủ.
Chỉ là trong cơn nửa tỉnh nửa mê, một luồng mùi quen thuộc bất ngờ theo gió biển tanh mặn tràn tới.
Mùi tanh đậm…
Mùi thơm nhè nhẹ…
"Đình Kha?" Không biết bao lâu sau, một giọng nói vang lên bên tai, Đình Kha chầm chậm mở mắt, trong tầm nhìn mơ hồ là gương mặt tuấn tú, không phải Nguyên Trì thì còn ai?
"Em xong rồi nhỉ." Đình Kha mỉm cười.
"Ừm, em bảo anh đợi ở đây mà sao lại ngủ quên rồi, lỡ bị ai bắt mất thì sao?" Nguyên Trì chạm vào tai anh, bị gió biển thổi lạnh đi.
… Ai dám bắt đội trưởng cảnh sát hình sự chứ? Đình Kha lười đôi co: "Đi thôi, tới giờ xem phim rồi."
"Ừm." Nguyên Trì nắm lấy tay an: "Đi nào."
Hai người tay trong tay, chậm rãi bước đi trên con đường ven biển, những đợt sóng trăng sáng bị bỏ lại phía sau bình yên và đẹp đẽ.
Chỉ là một cơn gió đêm thổi qua, không ai biết dưới lòng biển sâu kia đang cuộn trào những cơn sóng dữ dội đến nhường nào.