Chương 5

“Em không gϊếŧ hắn.” Nguyên Trì hôn lên vành tai Đình Kha, nơi nhạy cảm nhất của anh: “Em nghe thấy anh gọi em, nên em đã ném con dao đi rồi. Anh xem, em ngoan lắm đúng không?”

“Vậy em dẫn anh đi tìm hắn được không?” Đình Kha vuốt ve khuôn mặt hắn. Cái tát khi nãy không chỉ rơi trên má Nguyên Trì, mà còn đánh mạnh vào tim anh, đau thật!

“Không được.” Nguyên Trì ôm chặt anh hơn, vùi mặt vào cổ anh, điên cuồng hít lấy mùi hương trên người anh, mùi vị thật tuyệt vời: “Hắn sẽ làm anh bị thương. Đừng đi tìm hắn nữa, ở bên em đi, em sẽ không làm anh đau đâu... được không, bảo bối...”

“Được, anh không đi đâu cả, anh sẽ ở bên em.” Trong giọng nói dịu dàng đầy yêu thương của Nguyên Trì, Đình Kha không thể thốt ra lời từ chối. Chỉ là khi nghe tiếng bước chân mỗi lúc một gần, anh khẽ nói:

“Lát nữa em sẽ bị đưa về đồn để lấy lời khai, em biết phải trả lời cảnh sát như thế nào rồi chứ?”

“Ừm, biết mà.” Nguyên Trì trầm giọng đáp.

“Bảo bối.” Thấy Đình Kha vẫn nghiêm mặt không nói gì, Nguyên Trì liền đứng dậy, vòng ra ngồi cạnh anh, một tay ôm lấy eo anh, tay kia nắm chặt tay anh, chiếc cằm xinh đẹp gác lên vai anh: “Nếu anh còn không nói gì, em sẽ hôn anh ngay tại đây đó.”

“Buông anh ra, ngồi nghiêm chỉnh đi.” Hoàng hôn buông xuống, những chiếc đèn hình ngôi sao lấp lánh sáng lên ở quán ven đường, ánh đèn phản chiếu trong đôi mắt xinh đẹp của Đình Kha, khiến anh trở nên đẹp đến ngỡ ngàng.

“Lạ thật đấy, em ôm dải ngân hà xinh đẹp chứ đâu có ôm anh, sao lại bảo em buông ra?” Nguyên Trì mặt dày, cứ thế ôm chặt không chịu buông.

“Anh giận rồi đấy.” Đình Kha cố gỡ tay hắn ra, nhưng Nguyên Trì càng siết chặt hơn. Không còn cách nào khác, anh đành thở dài bất lực.

"Ây da, được rồi mà, em nói là em sai rồi mà..." Nguyên Trì không chỉ vô lại mà còn làm nũng: "Sau này em sẽ không làm chuyện đó nữa, thật đấy, em thề!" Hắn giơ tay ra hiệu thề thốt.

"Ừm." Đình Kha nhìn hắn bình tĩnh: "Thề rồi, nếu còn tái phạm thì sao?"

"Nếu còn... thì..." Nguyên Trì suy nghĩ một lúc lâu, cuối cùng chọn ra được một câu hợp lý nhất: "Anh cởi hết đồ ra cho em nhìn mà không cho em chạm!"

Giọng điệu của Nguyên Trì rất nghiêm túc, nét mặt thì nghiêm trang, nhưng lời nói lại vô cùng lưu manh.

Đình Kha không nhịn được, cúi đầu cười khẽ một tiếng, ngay cả ánh sao trên đỉnh đầu cũng như say đắm nơi khóe môi cong lên của anh huống chi là ánh mắt si mê của Nguyên Trì. "Bảo bối, sao anh lại đẹp trai thế chứ."

"Bớt nói nhảm." Đình Kha chọc vào trán đang dần tiến lại gần của hắn: "Lần này là em may mắn chưa gây ra chuyện lớn, lại còn lợi dụng kẽ hở pháp luật. Nếu còn lần sau, chính tay anh sẽ bắt em, biết chưa?"

"Rõ..." Nguyên Trì nắm lấy bàn tay Đình Kha, đặt lên môi hôn nhẹ một cái: "Thưa sếp."