Chương 4

Đình Kha bước nhanh lên một bước, vung tay đấm mạnh một cú, một cú đấm chứa đầy giận dữ, trách móc, tự trách, hối hận, và cả đau lòng. Nguyên Trì lập tức ngã nhào xuống đất, tai ù đi, khóe miệng cũng có chất lỏng nóng hổi và tanh nồng trào ra.

Nguyên Trì liếʍ môi, là máu, máu nóng hổi và tuyệt đẹp...

Hắn cười, nụ cười méo mó và đầy khoái trá.

Đình Kha ngồi xổm xuống, túm lấy cổ áo hắn, gằn giọng:

“Nguyên Trì, hắn đâu rồi? Em không gϊếŧ người đúng không? Nói cho anh biết đi, hắn đâu rồi! Nói cho anh biết, em không gϊếŧ người đúng không?”

Nguyên Trì nhếch môi, đôi mắt sâu thẳm lạnh lẽo đến không giống người sống, giống như ác quỷ từ địa ngục trồi lên:

“Em gϊếŧ hắn rồi! Hắn làm anh bị thương nên em gϊếŧ hắn. Anh khâu mười ba mũi, thì em đâm hắn mười ba nhát. À đúng rồi, để thể hiện mình là người lịch sự, em còn tặng hắn thêm một đóa hồng đỏ, rực rỡ, quyến rũ... dưới ánh trăng, nó nở đẹp vô cùng.”

Dù trong lòng Đình Kha vô cùng rối loạn, nhưng chút lý trí còn sót lại vẫn đang thì thầm an ủi anh: Không, Nguyên Trì không gϊếŧ người.

“Đâm người mười ba nhát sẽ khiến quần áo sạch sẽ của em dính đầy máu dơ bẩn của kẻ khác, vì vậy... em không làm điều đó đúng không?” Anh bất chợt ôm lấy Nguyên Trì, lòng bàn tay khẽ vỗ về sau gáy hắn, giọng nói trầm thấp như thôi miên: “Nguyên Trì của anh rất yêu sạch sẽ, sẽ không để bản thân bị vấy bẩn đâu, đúng không?”

“Bảo bối...” Nguyên Trì gần như hoàn toàn chìm đắm trong sự dịu dàng ấy, theo bản năng mà ôm đáp trả anh bằng một cái ôm mạnh mẽ nhất.

Bỗng dưng, tiếng còi cảnh sát vang lên chói tai trong không trung, nhưng giữa màn đêm, hai người ôm chặt lấy nhau chẳng ai chịu buông, cứ thế đắm chìm trong một góc tối không ai chạm tới.

Đình Kha vẫn tiếp tục:

“Nguyên Trì, ngoan nào, nói anh nghe đi, hắn ở đâu?”

“Bảo bối...” Nguyên Trì tủi thân nói: “Em đau...”

Đình Kha buông hắn ra, nâng mặt hắn lên, hôn lên gò má sưng đỏ, nhẹ nhàng liếʍ đi vết máu bên khóe môi. Nhưng ngay lúc anh vừa định rời khỏi, phía sau đầu liền bị giữ chặt lại. Môi anh bị cướp lấy một cách thô bạo, một nụ hôn mang theo mùi máu tanh cuồng bạo và chiếm đoạt khiến Đình Kha không thể thở nổi.

Anh như con cừu non bị nhốt trong vòng tay của ác quỷ, hoàn toàn không có khả năng phản kháng, chỉ có thể mặc kệ sự xâm chiếm ấy.

Bên ngoài vang lên tiếng bước chân lạo xạo, Đình Kha biết, đồng đội của anh đã đến, nhưng anh vẫn không đẩy Nguyên Trì ra, vẫn yếu mềm trong vòng tay hắn, để mặc hắn thô bạo chiếm hữu mình. Đợi đến khi Nguyên Trì hôn đủ, Đình Kha mới thở dốc rồi hỏi lại:

“Nguyên Trì, hắn ở đâu?”