Chương 3

Đêm đen thăm thẳm, chỉ có những ánh sao lẻ loi nơi chân trời là rực rỡ chói lóa nhất, giống như trong đầu óc rối loạn của anh lúc này chỉ có một ý nghĩ duy nhất là rõ ràng và sáng suốt nhất: Nguyên Trì, đừng phạm sai lầm, đừng bắt anh phải tự tay bắt em, xin em đấy, đừng mà!

Đình Kha lần theo thông tin mà Nguyên Trì để lại, tìm đến một nhà máy bỏ hoang đổ nát. Xe ô tô lao vυ"t qua, những con đường đầy sỏi đá lập tức bốc lên bụi cát mù mịt, như những linh hồn trôi nổi trong màn đêm, dày đặc và đáng sợ.

Tiếng phanh gấp vang lên chói tai, xe dừng lại trong tiếng rít nặng nề. Do lực quán tính lớn, bánh xe trượt dài trên nền đất cát tạo thành vệt dài hằn rõ. Chưa đợi xe dừng hẳn, Đình Kha đã vội vã mở cửa lao xuống.

Bốn phía nhà máy tối om như mực, chỉ có hai luồng sáng chói từ đèn xe xé toạc màn đêm, chiếu rọi cho anh một con đường dẫn đến sự cứu chuộc.

Cứu lấy trái tim đang hoảng loạn tột độ của chính mình, cũng như cứu lấy tên người yêu kia, kẻ không ngừng đâm dao vào tim anh.

Anh chạy suốt quãng đường đến trước cánh cổng sắt rỉ sét, tung một cú đá thật mạnh khiến cánh cổng vang lên tiếng rền nặng nề, như đang diễn tấu khúc nhạc đưa tiễn người chết.

Trong khoảnh khắc đó, Đình Kha cảm thấy như có một chiếc kim bạc đâm thẳng vào màng nhĩ. Cơn đau ập đến như cỏ dại lan tràn, thậm chí lan đến cả nơi mềm yếu nhất trong tim. Anh nghiến răng chịu đựng, mang theo một tia hy vọng mong manh đến tuyệt vọng, gào lên như kẻ mất trí:

“Nguyên Trì! Mẹ kiếp, ra đây cho tôi!”

Thứ đáp lại anh chỉ là tiếng vang trống rỗng và lạnh lẽo, từng đợt âm thanh vọng lại trong không gian như những mũi dao nhọn hoắt đâm thẳng vào tim anh mỗi khi dội lại.

Đau lắm, đau đến mức như muốn chết...

Không kiềm được, khóe mắt anh dần dần bị nước mắt nóng hổi thiêu đốt. Đình Kha vội vàng lau đi, như thể đang che giấu sự yếu đuối của mình, cũng như đang cố gắng tự lừa dối bản thân.

Ánh trăng bạc xuyên qua mái nhà vỡ nát, chiếu xuống mặt đất lốm đốm sáng. Nhờ chút ánh sáng yếu ớt đó, Đình Kha lao vào trong nhà máy đầy những đống đồ đạc hỗn loạn, va chạm không biết bao nhiêu lần trong bóng tối, đến khi cuối cùng anh cũng nhìn thấy một tia sáng le lói.

Dưới ánh trăng lạnh lẽo, một bóng người cao lớn chậm rãi bước ra từ đống đồ vật ngổn ngang.

“A... bảo bối tìm thấy em rồi sao.” Giọng nói lười nhác của Nguyên Trì vang lên như ác quỷ vừa uống no máu tươi, khiến mắt Đình Kha cay xè, da đầu cũng tê rần.