“…” Tần Hạo Ngôn lườm: “Đúng, đúng, là tôi phân tích sai rồi, Nguyên Trì căn bản không phải kẻ nghiện ngập gì cả, chỉ là một đứa trẻ thôi. Mà trẻ con thì có thể có tâm tư xấu gì chứ, chẳng qua là như yêu tinh mê hoặc khiến cậu si mê đến chết mà thôi.”
Đình Kha chỉ cười nhẹ, không đáp.
Tin nhắn của Nguyên Trì lại đến, anh mở WeChat.
Nguyên Trì trả lời:
[Tối tám rưỡi tan học.]
[Bảo bối nếu nhớ em thì em có thể cúp học đấy.]
“Đừng nói nhảm, tối cậu rảnh chứ? Chúng ta đi ăn một bữa.” Vừa nói, Đình Kha vừa nhắn lại cho Nguyên Trì, bảo hắn học hành nghiêm túc, tối anh sẽ đến trường đón đúng giờ.
“Đi với bảo bối nhà cậu thì tôi không rảnh.” Tần Hạo Ngôn mặt đầy khó chịu.
“Nếu bảo bối nhà tôi có rảnh, cậu nghĩ tôi còn rủ cậu chắc?” Đình Kha liếc nhìn anh.
“… Vô lương tâm!” Tần Hạo Ngôn trừng mắt. “Hôm nay không ăn của cậu năm ngàn thì ngày mai tôi sẽ đổi sang họ Nguyên của bảo bối cậu luôn!”
“Được thôi, Nguyên Hạo Ngôn.” Đình Kha khẽ cười.
…
Sáu giờ tối tan làm, Đình Kha đưa Tần Hạo Ngôn đến một nhà hàng Nhật theo hình thức hội viên. Nhà hàng này tiêu chuẩn cao, giá càng cao hơn, bình thường chỉ tiếp khách quen có thẻ thành viên, những người nghe danh tìm tới nếu không có thẻ đều bị từ chối.
Thật ra ban đầu Đình Kha cũng không biết chỗ này, nhưng vài năm trước cùng bạn tới ăn một lần, anh liền nghĩ Nguyên Trì chắc chắn sẽ thích, nên lập tức đăng ký một thẻ hội viên ngay hôm đó.
Thế nhưng, anh và Nguyên Trì rất ít khi đến đây ăn, một phần vì quá đắt, phần khác vì dạ dày của Đình Kha rất yếu, mỗi lần ăn đồ sống lạnh đều ít nhiều bị khó chịu.
Chứng đau dạ dày này là hậu quả của thói quen ăn uống không điều độ trước khi gặp Nguyên Trì. Vì vậy, so với việc ra ngoài ăn đồ sống không hợp khẩu vị, Nguyên Trì thà ở nhà nấu canh cho anh còn hơn.
Mỗi lần nghĩ đến sự tỉ mỉ chu đáo của Nguyên Trì dành cho mình, trong lòng Đình Kha lại vừa nhói vừa ngứa ngáy.
Ngứa là vì không ai hiểu được Nguyên Trì đối với anh tốt đến nhường nào.
Còn nhói, là vì anh hiểu rất rõ bệnh của Nguyên Trì… nặng đến đâu.
…
Đại học Hạ Thành.
Trời đã sang sáu giờ, sắc trời đậm đặc như nhuộm mực, mưa phùn vẫn rơi rả rích, nhưng trong khuôn viên náo nhiệt, hiếm ai còn che ô.
Giờ này là lúc căng tin đông nhất, sinh viên đổ về phía nhà ăn Nam, Bắc, Nguyên Trì cũng hòa trong dòng người chậm rãi di chuyển.
Ba người một nhóm, năm người một tốp, vừa đi vừa cười nói trong mưa nhẹ, nước đọng trên đường bị những bước chân rộn ràng bắn tung thành bọt nước nhỏ. Còn Nguyên Trì đi một mình lại như lạc lõng trong bức tranh rộn ràng ấy.
Hướng Nguyên Trì đi là về phía Bắc, nếu cứ theo lối này, chắc chắn hắn sẽ đến nhà ăn phía Bắc. Nhưng tới ngã rẽ tiếp theo, hắn bỗng đổi hướng, rẽ sang con đường nhỏ rợp hoa ngọc lan.
Những đóa ngọc lan trắng tinh bị mưa gió đánh rơi, cánh hoa vương bùn nhưng vẫn nổi bật trong làn nước đen sẫm, đẹp đến lạ thường, như thể sinh ra để nở rộ trong bùn đất vậy.
Theo hương hoa ngọc lan dịu nhẹ, hắn bước đến cuối con đường ấy.
Ngã rẽ kế tiếp, Nguyên Trì rẽ vào một tòa nhà gạch đỏ, nơi hội tụ của rất nhiều câu lạc bộ, là khu sôi động nhất của cả trường. Vừa lên đến tầng hai, âm thanh ồn ào đã xộc vào tai, khiến hắn khẽ cau mày, bước chân vốn nhàn nhã cũng vô thức nhanh hơn đôi chút.
Trong nhà hàng Nhật, tiếng nhạc nền nhẹ nhàng như suối róc rách, không gian trang nhã, yên tĩnh.
Hai người đàn ông, mỗi người một vẻ, ngồi cạnh nhau tại quầy bar, vừa trò chuyện vừa nhìn đầu bếp trổ tài làm sushi.
“Cô Trình nói nếu gần đây cậu rảnh thì nên đưa Nguyên Trì tới gặp cô ấy một lần nữa.” Tần Hạo Ngôn nhìn đầu bếp động tác điêu luyện, nước miếng như muốn chảy ra.
“Biết rồi.” Ánh mắt Đình Kha bỗng trầm xuống.
Đã một năm rồi, anh đưa Nguyên Trì tới chỗ bác sĩ Trình Dĩnh suốt một năm. Không thấy hiệu quả, thậm chí dạo gần đây anh cảm thấy Nguyên Trì bắt đầu kháng cự cô ấy.
Đây không phải dấu hiệu tốt, nhưng cũng không hẳn là xấu, ít nhất chứng tỏ, liệu pháp của Trình Dĩnh đã chạm tới lớp phòng vệ tâm lý của Nguyên Trì.
Nhưng liệu sự chạm tới đó có dẫn đến phản ứng cực đoan hay không thì chưa thể nói trước.
Vì vậy, trong hai tháng gần đây, Đình Kha không còn dẫn hắn đi khám nữa.
Chuyện gì cũng vậy, nếu cưỡng ép quá mức thì sẽ phản tác dụng. Đình Kha thà bỏ thời gian ở cạnh hắn, cùng nhau từng bước vượt qua, còn hơn đẩy hắn ngã trong lúc ép buộc.
“Cậu nghĩ tôi không nhìn ra là cậu đang qua loa tôi à?” Tần Hạo Ngôn bất đắc dĩ nhìn anh. Là giảng viên tâm lý tội phạm chuyên nghiệp, ánh mắt hắn chỉ cần một cái là nhìn thấu sự né tránh và do dự của Đình Kha.
“Tôi qua loa cậu làm gì chứ?” Đình Kha uống một ngụm rượu sake: “Tôi chỉ nghĩ nên đợi Nguyên Trì giảm bớt cảnh giác rồi hẳn đưa đi thôi.”
“Câu này là sai hoàn toàn.” Tần Hạo Ngôn nghiêm túc nói: “Cậu không thể dùng tư duy thông thường của người bình thường để suy đoán một người có tâm lý lệch lạc. Đúng là tôi biết cậu sợ gây áp lực cho cậu ta, nhưng cậu có từng nghĩ bác sĩ Trình mất hơn một năm mới khoét được một khe hở nhỏ trong hàng rào phòng vệ của cậu ta, thế mà cậu lại định để cậu ta có thời gian tự vá lại vết nứt ấy?”
Đình Kha thở dài, không biết phải đáp thế nào.