Chương 27

Trời đã tối, mưa rơi lất phất như tơ.

Trong khuôn viên trường đại học, sinh viên che những chiếc ô sắc màu sặc sỡ, tiếng mưa rơi tí tách lên mặt ô theo gió bay lượn. Nghe lâu, tiếng mưa như ồn ào hơn hẳn.

Nhưng thực tế, tiếng trò chuyện ríu rít của đám sinh viên còn lấn át cả tiếng mưa, dường như tiết trời âm u cũng chẳng ảnh hưởng gì đến sự háo hức của họ đối với lễ kỷ niệm trường vào ngày mai.

Khi nhận được tin nhắn của Đình Kha, Nguyên Trì đang đứng trên sân thượng của tòa nhà thí nghiệm cũ, tay cầm chiếc ô đỏ rực.

Năm ngoái trường xây tòa nhà thí nghiệm mới, tòa cũ trở nên hoang vắng, ít người lui tới, nhìn có phần hiu quạnh, cộng thêm sắc trời xám xịt, khiến bóng người nhỏ bé dưới ô đỏ như có vẻ đáng sợ kỳ lạ.

Gió thổi qua, lạnh lẽo từng đợt, lúc ấy Nguyên Trì mới lấy điện thoại từ túi ra xem. Ngay khi tin nhắn từ Đình Kha hiện lên, khóe môi lạnh lẽo như phủ sương kia lại vẽ nên một nét cong như xuân về.

Đình Kha hỏi: [Em đang làm gì thế?]

Bàn tay thon dài trắng bệch dưới mưa, vài hạt nước nhỏ nghiêng nghiêng rơi trên những ngón tay xương xẩu ấy như đang len lén nhìn trộm. Trên màn hình, theo từng nhịp gõ, mấy con chữ màu đen hiện lên rõ ràng:

[Đang nghĩ đến anh ]



Tại văn phòng phân cục

“Đội trưởng Đình tính khí lớn thế này…” Tần Hạo Ngôn tựa cằm lên tay, lười nhác cười cợt: “Chắc là do bảo bối nhỏ của cậu gần đây không ổn lắm đúng không? Nào, kể tôi nghe thử, dạo này cậu ta sao rồi?”

“Thôi đi, Nguyên Trì nhà tôi chỉ là một người bình thường, đâu cần đại giáo sư như cậu phân tích.” Đình Kha vừa nói vừa xoay điện thoại trong tay.

“Cậu không nói tôi cũng biết.” Tần Hạo Ngôn ngả người tựa ghế, giọng vẫn lười nhác: “Sau vụ án mạng, kí©h thí©ɧ tâm lý của cậu ta với một số sự vật dần giảm đi, dẫn đến tâm trạng rơi vào trạng thái trống rỗng. Mà cậu lại là người thân cận nhất trong tiềm thức của cậu ta, nên gần đây cậu thấy cậu ta dễ cáu, hay dính người, thiếu cảm giác an toàn chứ gì?”

Đình Kha quay đầu liếc hắn ta một cái, không đáp, vẫn tiếp tục xoay điện thoại.

“Từ góc nhìn chuyên môn của tôi… thôi khỏi, được rồi được rồi, cậu quay mặt lại cho tôi!” Tần Hạo Ngôn thấy anh lại xoay lưng, có phần nóng nảy: “Nói thẳng nhé, tôi vẫn giữ nguyên quan điểm của mình, hai người nên chia tay đi. Vấn đề tâm lý của cậu ta không phải chuyện đùa.”

“Ừ.” Đình Kha hờ hững đáp, chẳng buồn để tâm.

“Ừ cái đầu cậu!” Tần Hạo Ngôn đập tay lên bàn: “Hôm nay tôi tới chỗ cô Trình xem hồ sơ tâm lý gần đây của Nguyên Trì, tôi chợt nhận ra ngay từ đầu mô thức quan hệ của hai người đã sai rồi.”

Đình Kha không đáp, chỉ nhìn hắn ta, như đang chờ lời giải thích.

“Muốn biết tại sao lại không thể à?” Tần Hạo Ngôn bật cười: “Cậu qua đội phòng chống ma túy kế bên mà nghe người ta phổ cập tác hại của ma túy đi.”

“Cửa ở kia.” Đình Kha chỉ về phía cửa: “Đi đường cẩn thận, không tiễn.”

“Cái đồ khô khan, nói chơi cũng không nổi.” Tần Hạo Ngôn trừng mắt.

Đình Kha mặc kệ.

Tần Hạo Ngôn nhún vai: “Thôi thì xem như tôi tích đức, nói nghiêm túc cho cậu nghe.”

Hắn ta nói, giọng đột nhiên trầm xuống:

“Nói đơn giản, Nguyên Trì là một con nghiện, còn cậu là heroin của cậu ta. Cậu không những không ngăn cậu ta khi cậu ta còn chưa nghiện, mà còn để mặc cậu ta được yêu, được chiều, khiến cậu ta ngày càng phụ thuộc vào cậu. Thế nên, cậu tưởng mình đang chữa lành cho cậu ta, thực chất là đang hại cậu ta. Cậu làm lệch khung tâm lý của cậu ta, mà chính cậu lại là nền móng của cái khung đó. Một khi nó sụp đổ… hậu quả thế nào, tự cậu tưởng tượng đi.”

Đình Kha trầm mặc một lúc, rồi hỏi: “Vậy rốt cuộc hôm nay cậu đến đây làm gì?”

“Ý cậu là… tôi nói một đống chữ thế mà cậu chẳng nghe lọt câu nào sao?” Tần Hạo Ngôn trừng mắt.

Đình Kha vừa định đáp thì điện thoại vang lên, là tin nhắn WeChat.

Anh mở khóa, màn hình sáng lên mang theo một dòng “nhớ anh” lặng lẽ truyền đến, rồi nở rộ thành nụ cười lặng lẽ nơi khóe môi.

“Chậc chậc chậc!” Tần Hạo Ngôn lắc đầu liên tục: “Ba mươi mốt tuổi rồi mà còn cười ngu trước điện thoại, không biết ngại là gì à?”

“Tốt xấu gì tôi cũng không độc thân như ai kia.” Đình Kha không ngẩng đầu, chỉ vừa nói vừa nhắn lại hỏi Nguyên Trì mấy giờ tan học tối nay.

“Cút đi! Tôi nói nghiêm túc đấy.” Tần Hạo Ngôn gõ bàn cồm cộp, dáng vẻ sốt ruột: “Tôi thật sự thấy cậu không nên tiếp tục với Nguyên Trì nữa. Tâm lý cậu ta ngày càng lệch lạc, cậu không kiểm soát được đâu. Nhỡ đâu một ngày nào đó cậu ta mất kiểm soát, cậu sẽ gặp nguy hiểm, cậu hiểu không?”

“Còn tôi cũng nói nghiêm túc… Nguyên Trì không phải con nghiện, tôi cũng không phải heroin của cậu ấy!” Đình Kha trả lời sau khi nhắn xong, ngẩng đầu lên nhìn hắn ta: “Cậu ấy chỉ là một đứa trẻ thôi, chẳng qua là hơi phụ thuộc vào tôi, không ghê gớm như cậu tưởng.”