“Bảo bối?” Nguyên Trì cào cào cằm anh, như đang trêu mèo.
“À.” Đình Kha hoàn hồn lại: “Có tí đồ thôi mà, anh đâu phải không xách nổi. Sao phải phiền để em chạy xuống.”
“Anh vừa nghĩ gì thế?” Nguyên Trì nhìn thẳng vào mắt anh.
“Anh nghĩ…” Đình Kha cười nhẹ: “Có em thật tốt.”
Nguyên Trì bị câu nói tình cảm bất ngờ ấy làm sững người, nhưng cũng nhanh chóng phản ứng lại, cúi đầu cọ mũi mình vào mũi Đình Kha: “Vậy anh có muốn mãi mãi ở bên em không?”
“Muốn.” Đình Kha nhìn hắn: “Anh muốn mãi mãi ở bên em.”
“Vậy sau này anh phải ngoan ngoãn nghe lời, được không?” Giọng Nguyên Trì mang chút dụ dỗ.
“Em mới phải ngoan ấy.” Đình Kha bật cười, gạt hắn ra: “Nào, đồng chí Nguyên Tiểu Trì, mau mang đồ vào nhà đi.”
“Rõ, thưa anh cảnh sát.” Nguyên Trì vừa cười vừa nhận đồ, nhưng đáy mắt lại thoáng chút tối tăm.
Ăn tối xong, hai người cùng đem ga trải giường đi phơi. Đình Kha kéo đầu kia của tấm ga, vừa làm vừa cười: “Chúng ta có bị điên rồi không? Người ta phơi ga là phơi dưới nắng, còn mình lại phơi dưới trăng.”
Nguyên Trì cũng bật cười: “Kệ chứ, có phơi là được rồi.”
“Ừm, cũng hợp lý.” Đình Kha không tranh cãi mấy chuyện nhỏ thế này. Vì Nguyên Trì là kiểu người như thế, không quan tâm quá trình, không để ý ánh nhìn của người khác, chỉ cần kết quả như ý là được.
Hạ Thành suốt nửa tháng trời nắng đẹp, đến thứ năm thì bắt đầu chuyển âm u.
Sáng sớm, mây đen phủ kín trời, trên đường ô tô liên tục bấm còi vì tâm trạng người ta cũng bức bối hơn trong thời tiết này. Đình Kha đúng giờ đưa Nguyên Trì đến trường, trước khi hắn xuống xe còn dặn nhớ lấy ô trong cốp, đề phòng trời mưa.
Nguyên Trì rất thích sự quan tâm nhỏ nhặt của Đình Kha, nên ngoan ngoãn lấy ra một chiếc ô màu đỏ, vẫn là màu hắn thích nhất. Hắn mỉm cười vẫy tay chào tạm biệt anh.
Đình Kha vẫy tay đáp lại rồi lái xe rời khỏi cổng trường.
Có lẽ vì hôm nay trời đặc biệt xám xịt, nên chiếc ô đỏ trong tay Nguyên Trì trông nổi bật lạ thường. Từ khi rời khỏi cổng trường, Đình Kha cứ nhìn chằm chằm vào gương chiếu hậu bên phải.
Bầu trời đằng xa đầy mây đen không mưa, dòng người phía sau xám xịt một màu, trong thế giới nhỏ bé phản chiếu qua gương chiếu hậu, chỉ có bóng hình Nguyên Trì là nổi bật một cách lộ liễu, giữa những dáng người thấp bé xung quanh, hắn trông như một người khổng lồ lạc vào giữa đám đông.
Xe càng chạy xa, Đình Kha chỉ còn có thể nhìn thấy đôi mắt lãnh đạm của Nguyên Trì, mà không nhận ra, trong ánh mắt ấy đang ẩn giấu một sự sắc bén như thú săn mồi đang tìm kiếm con mồi.
Đến trưa, bầu trời u ám cuối cùng cũng bắt đầu rơi xuống những hạt mưa thu lất phất.
Đình Kha bận rộn xong việc, liền ngồi thu mình trong văn phòng ngắm mưa nghe gió.
Con người vốn luôn gắn liền với thiên nhiên, nên tâm trạng cũng dễ bị ảnh hưởng bởi thời tiết.
Trời nóng thì dễ cáu gắt, trời nắng thì lòng người cũng rạng rỡ. Mà trời âm u thì nặng nề, u ám là chuyện đương nhiên.
Thật ra, Đình Kha ít khi để môi trường bên ngoài ảnh hưởng đến tâm trạng, nhưng hôm nay không hiểu sao, mây càng dày, mưa càng nặng, ngực anh càng nặng trĩu, như thể tất cả mưa gió bên ngoài đều dồn nén lên l*иg ngực, khiến anh cảm thấy ngột ngạt khó thở.
Bất chợt, cửa phòng làm việc bị gõ.
“Mời vào.” Đình Kha thu lại ánh nhìn hướng ra cửa sổ, cất giọng.
“Đội trưởng…” Người bước vào là Hách Minh, cậu ta nói: “Cảnh sát Tần ở Sở Tỉnh đến tìm anh.”
“Tần Hạo Ngôn? Anh ta đến làm gì?” Đình Kha có chút ngạc nhiên, Tần Hạo Ngôn không thích Nguyên Trì, cho rằng hắn cực kỳ nguy hiểm. Từ sau khi Đình Kha quen Nguyên Trì, hắn ta rất ít khi đến tìm. Hôm nay không biết nổi cơn gì, lại đích thân đến tận nơi.
Hách Minh còn chưa kịp nói gì thì đã bị người sau lưng túm cổ áo kéo ra một bên.
“Đương nhiên là tôi tới để thị sát năng lực làm việc của các đồng chí cảnh sát ở phân cục các cậu rồi.”
Giọng nói vừa dứt, một người đàn ông cao ráo bước ra từ phía sau Hách Minh. Người đó đeo một cặp kính gọng vàng, hai bên tai còn buông xuống hai sợi dây xích vàng mảnh, theo từng bước chân mà khẽ đung đưa. Thêm vào đó là gương mặt tuấn tú chuẩn mực, mặc dù lúc này đang khoác trên người bộ cảnh phục màu xanh đậm, nhưng vẫn toát ra khí chất đúng chuẩn… tra nam.
Đình Kha chỉ liếc hắn ta một cái rồi quay đi, lặng lẽ xoay ghế lại, tiếp tục nhìn ra bầu trời âm u bên ngoài cửa sổ. Có lẽ vì sự xuất hiện của Tần Hạo Ngôn, anh lại cảm thấy tiết trời mưa gió ngoài kia cũng bớt u ám phần nào.
Sau khi đưa người vào phòng, Hách Minh liền đóng cửa rút lui.
“Này, đội trưởng Đình…” Tần Hạo Ngôn chẳng coi mình là khách, thản nhiên ngồi xuống ghế đối diện bàn làm việc của anh: “Ngài có ý kiến gì với công tác thị sát của cấp trên thành phố à?”
“Có việc thì nói, không thì ra ngoài.” Đình Kha chẳng buồn dây dưa, chỉ cầm điện thoại trên bàn lên, nhắn cho Nguyên Trì một tin:
[Em đang làm gì thế?]