Chương 25

Lễ kỷ niệm thành lập trường đại học của Nguyên Trì được ấn định vào thứ sáu, mà hôm nay mới là thứ tư, không khí trong trường đã nhộn nhịp không tả. Các câu lạc bộ đua nhau tổ chức các hoạt động mới lạ, các con đường lớn nhỏ trong khuôn viên cũng đều được treo đầy băng rôn khẩu hiệu tưng bừng náo nhiệt.

Bình thường khuôn viên trường đại học vốn không giới hạn người ngoài vào, nay vì sắp tổ chức kỷ niệm nên càng thu hút thêm nhiều người, đặc biệt là học sinh từ các trường lân cận kéo đến hóng hớt.

Cổng trường lúc này đang tắc đường, Đình Kha không thể lái xe vào tận nơi, đành phải đỗ tạm bên lề đường cách cổng một đoạn.

“Được rồi, phía trước không vào được nữa đâu, em xuống ở đây nhé.” Đình Kha vò tóc Nguyên Trì.

“Vậy tối anh mấy giờ đến đón em?” Nguyên Trì nhìn Đình Kha, đầu tóc rối bù.

“Ừm…” Đình Kha nghĩ một lúc: “Tối nay anh phải trực, em tự bắt xe về nhà nhé.”

“Vậy anh tan làm lúc mấy giờ? Để em về sớm chuẩn bị cơm đợi anh.” Nguyên Trì hỏi.

“Nếu không có chuyện gì thì khoảng chín rưỡi là xong.” Đình Kha nhìn mái tóc rối của hắn, cười cười, đưa tay giúp hắn vuốt lại cho gọn.

“Được rồi, vậy em về sớm nấu canh cho anh uống. Dạo này anh gầy rồi, sờ vào chẳng thấy cảm giác gì.” Nguyên Trì cười xấu xa, đưa tay sờ đùi Đình Kha vài cái, còn cảm thấy cái quần kia vướng víu.

“Cút, cút… lo mà đi học đi.” Đình Kha gạt phắt cái bàn tay hư hỏng kia ra.

“Vậy em đi đây nhé.” Nguyên Trì kéo cằm của Đình Kha, hôn nhẹ một cái. “Lúc đi làm phải ngoan ngoãn đó, không được ve vãn lung tung với người khác, biết chưa?”

“Biết rồi, tổ tông của anh ơi, đi nhanh đi, không thì trễ học bây giờ.” Đình Kha bật cười, dùng tay chọc trán hắn.

Nguyên Trì xuống xe, đứng dưới hàng cây bên đường vẫy tay chào tạm biệt Đình Kha. Chờ đến khi xe của anh dần dần lẫn vào dòng xe cộ, hắn mới ôm sách bước về cổng trường.

Nguyên Trì cao ráo, đẹp trai, chân dài, vừa bước vào khuôn viên trường đã trở thành tâm điểm chú ý. Mấy cô gái xung quanh không khỏi nhìn theo hắn, thậm chí có hai cô gái bạo dạn còn tiến đến xin thông tin liên lạc.

Nguyên Trì cúi mắt liếc nhìn họ, rồi khẽ cong khóe môi cười, ánh nắng thu chiếu lên gương mặt điển trai của hắn, lại chẳng hề làm cho hắn thêm phần ấm áp: “Xin lỗi nhé, bạn trai tôi không cho tôi lăng nhăng bên ngoài đâu.” Nói xong, không đợi hai cô gái kia kịp phản ứng, hắn đã sải chân tiếp tục đi về phía giảng đường.

Đi được một đoạn, hân lờ mờ nghe thấy sau lưng có người đang bàn tán: “Thấy chưa, tôi đã bảo là tên đó bệnh hoạn mà, các cậu không tin.”

“Khác xu hướng tính dục thôi, chứ bệnh hoạn gì chứ.” Một trong hai cô gái vừa nãy lên tiếng bênh vực.

“Thích con trai còn không bệnh hoạn à? Đàn ông đàng hoàng ai lại đi thích đàn ông?” Hắn quay sang hỏi cậu bạn bên cạnh: “Cậu có thích con trai không?”

“Gớm chết đi được, tôi thì không bao giờ.” Cậu ta vừa trả lời vừa rùng mình nổi hết da gà.

“Hai người các cậu ghen tỵ vì cậu ta đẹp trai chứ gì?” Cô gái còn lại tò mò hỏi: “Mà này, cậu đâu phải học ở trường này, sao biết được anh đẹp trai kia thế?”

Tên con trai kia khịt mũi khinh bỉ: “Đẹp trai cái mẹ gì, chẳng qua là một món đồ chơi rách rưới hồi nhỏ của tôi thôi...”

Tiếng nói càng lúc càng xa, cho đến khi Nguyên Trì bước vào tòa giảng đường, không còn nghe thấy gì nữa.

Nguyên Trì không dừng bước dù chỉ một giây, không thèm quay đầu lại, nhưng khi đến khúc quanh của cầu thang, hắn lười biếng liếc ra ngoài cửa sổ một cái. Khoảnh khắc gương mặt xấu xí kia phản chiếu trong đôi mắt đen láy của hắn, một đoạn ký ức bị chôn giấu từ lâu cũng dần nổi lên từ đáy tâm trí…

Chiếc áo thun trắng dính đầy bụi bẩn loang lổ máu, một đứa bé trai gầy gò, thân hình nhỏ bé quấn trong chiếc áo dơ bẩn ấy, đứng trước gương không biểu cảm, chăm chú ngắm nhìn chính mình.

Nó thấy toàn thân mình đang run rẩy.

Thấy đôi tai mình đang chảy máu từng giọt theo từng cơn run đó.

Mỗi giọt máu rơi xuống là một cánh hoa đỏ rực nở rộ trên thân thể nó.

Thấy mình thật nhếch nhác… mà cũng thật đẹp…

Tối chín rưỡi, Đình Kha tan ca đúng giờ. Vừa lái xe ra khỏi đồn cảnh sát thì điện thoại đã reo lên. Anh lấy ra xem, là Nguyên Trì.

Anh mỉm cười, bắt máy: “Đừng giục nữa, anh đang trên đường về rồi đây.”

“Em đâu có giục.” Nguyên Trì cũng cười: “Em chỉ muốn nhắc anh, lúc về đến dưới nhà thì tiện mang lên hai cọng rau mùi nhé.”

“À, quên chưa nói với em, chợ dưới nhà mình dẹp rồi.” Đình Kha vốn không thích ăn rau mùi, bắt anh mua loại này đúng là một cực hình về mặt tinh thần.

“Thế à, vậy chút nữa em tự xuống xem sao.” Nguyên Trì biết Đình Kha ghét rau mùi, nhưng thật ra mỗi lần nấu canh cậu đều lén cho vào một chút để tăng hương vị, sau đó vớt ra, như vậy Đình Kha sẽ không phát hiện, mà uống cũng không thấy vị.

“… Thôi thôi, khỏi phải phiền, để anh mang lên cho em.” Đình Kha chịu thua, nghĩ thà để mình mua hai cọng còn hơn để hắn mua cả bó.

“Ngoan lắm!” Nguyên Trì hôn vào điện thoại một cái. “Vậy anh lái xe cẩn thận nhé.”

“Ừ, lát nữa gặp.” Đình Kha cũng hôn gió lại một cái.

Tất nhiên, đã đi đến chợ thì Đình Kha không thể chỉ mua mỗi hai cọng rau mùi. Chợ dưới nhà rất sạch sẽ, đủ loại rau củ quả và hải sản đều tươi mới. Anh lựa một lúc, mua cả đống trái cây cùng vài món yêu thích của hai người. Lúc tính tiền, anh bảo chủ tiệm đưa thêm hai cọng rau mùi. Vì thân quen nên chủ tiệm hào phóng định tặng luôn cho anh cả bó, nhưng anh khách sáo từ chối và rất nguyên tắc chỉ lấy đúng hai cọng, không hơn một cọng nào.

Tay xách nách mang đống đồ về đến nhà, vừa mở cửa, mùi canh gà thơm nức đã bay tới theo gió. Anh hít một hơi thật sâu, còn chưa hít xong đã nghe tiếng Nguyên Trì vang lên: “Bảo bối, sao anh mua nhiều vậy mà không gọi em xuống xách phụ?”

Đình Kha mở mắt, nhìn thấy Nguyên Trì mặc bộ đồ ngủ màu xám đang bước về phía anh trong ánh đèn vàng ấm áp, gương mặt hắn tràn đầy yêu thương, còn hơn cả bát canh đang nấu trong bếp.

Trong nhà có đèn ấm, có canh nóng… và có người đang đợi.

Tự nhiên Đình Kha thấy tim mình nhói lên một chút, như thể khoảng trống lạnh lẽo trong lòng bị một thứ gì đó lấp đầy, ấm áp vô cùng.