Khi Nguyên Trì nấu ăn, hắn tuyệt đối không cho Đình Kha bước vào bếp. Đình Kha cũng rất tự giác, không làm phiền, chỉ tranh thủ lúc hắn nấu ăn để tháo bộ ga giường hôm qua đã bị giày vò đem đi giặt, rồi thay bằng một bộ ga màu trắng tinh.
Đó là màu mà Nguyên Trì thích, hắn nói màu trắng rất sạch sẽ.
Đợi đến khi giặt xong ga giường, Nguyên Trì cũng vừa kịp nấu xong ba món mặn một món canh.
“Bảo bối, rửa tay ăn cơm trước đi, ga giường để lát nữa em phơi cho.” Nguyên Trì bày hết đồ ăn lên bàn.
“Được, tới đây.” Đình Kha ngoan ngoãn đáp lời, hắn đã dặn không cho phơi nên anh thật sự đem bộ ga giặt xong nhét trở lại máy giặt.
Khi đến ngồi vào bàn ăn, nhìn các món ăn được bày biện gọn gàng, lại đều là những món mình thích, anh không tiếc lời khen ngợi: “Thơm thật đấy, Nguyên Trì nhà mình giỏi quá!”
“Nguyên Trì nhà anh chỉ giỏi mỗi chuyện nấu ăn thôi sao?” Nguyên Trì nhướng mày nhìn anh.
“… Ăn cơm đi.” Đình Kha ngồi xuống, gắp một con tôm bỏ vào bát hắn.
“Em đang hỏi đấy.” Nguyên Trì ngồi đối diện, chân lén lút cọ vào chân anh dưới gầm bàn: “Nguyên Trì nhà anh chỉ giỏi nấu ăn thôi à?”
Bình thường thì hai người họ đã giống như vợ chồng lâu năm, nhưng Đình Kha vẫn thường bị Nguyên Trì trêu chọc đến không tập trung nổi. Anh ho nhẹ một tiếng, cố đổi đề tài: “À, hôm nay anh thấy trường em treo nhiều băng rôn lắm, có chuyện gì vậy? Có tổ chức hoạt động gì à?”
“Kỷ niệm ngày thành lập trường, ồn ào chết được.” Nhắc đến chuyện này thật sự khiến sự chú ý của Nguyên Trì bị dời đi.
Nguyên Trì không thích ồn ào, cũng chẳng có bạn bè trong trường, nhưng Đình Kha thì lại rất mong Nguyên Trì có thể hoà nhập với các bạn cùng trang lứa, như vậy sẽ giúp ích cho quá trình điều chỉnh tâm lý về hướng bình thường hơn.
“Kỷ niệm trường vui mà, tổ chức ngày nào? Anh đi với em chơi chút nhé.” Đình Kha nói.
“Không đi.” Tính trẻ con của Nguyên Trì lại nổi lên.
“Vậy thì anh đi tìm A Tinh chơi vậy.” Đình Kha tỏ vẻ chẳng sao cả, đúng lúc em họ anh cũng học cùng khóa với Nguyên Trì.
Nguyên Trì nhìn anh rất sâu: “Anh thích chơi với cậu ta sao?”
“Nguyên Trì…” Đình Kha nhanh chóng nhận ra dòng suy nghĩ không bình thường của hắn lại bắt đầu: “A Tinh là em họ của anh, cái thích đó không giống như thích em, đừng nghĩ lung tung nữa có được không?”
“Anh còn thích cậu ta?” Trong mắt Nguyên Trì lập tức bùng lên hai đốm lửa nguy hiểm.
Nguyên Trì không có người thân cũng chẳng có bạn bè, nên hắn không thể phân biệt rõ ràng định nghĩa của từ thích.
Trong thế giới của hắn, thích là chỉ thích mỗi Đình Kha, và hắn cũng yêu cầu Đình Kha như thế. Nếu Đình Kha còn thích người khác, vậy chính là phản bội hắn.
Đình Kha rất rõ ràng rằng vừa rồi mình đã nói sai. Anh luôn cố gắng trò chuyện với Nguyên Trì bằng tâm lý của một người bình thường, nhưng lại luôn quên rằng Nguyên Trì căn bản không thể hiểu được cách suy nghĩ của người bình thường.
“Cậu ấy là em họ anh, còn em là người anh yêu, Nguyên Trì, câu này anh đã nói rất nhiều lần rồi, em có thể thử hiểu ý nghĩa của nó được không?” Giọng Đình Kha nhẹ nhàng, không chút cáu kỉnh.
“Ý là anh thích em nhiều hơn thích cậu ấy.” Nguyên Trì đáp.
“Không đúng, nghĩ lại xem.” Đình Kha nhìn hắn với ánh mắt khích lệ. “Lúc nãy anh nói A Tinh là gì của anh?”
“Là em họ anh.” Nguyên Trì xị mặt xuống.
Đình Kha gật đầu, ra hiệu cho hắn tiếp tục.
“Em họ là người thân, là gia đình, còn em thì không phải. Em không phải người thân của anh.” Nguyên Trì cúi đầu buồn bã.
Đình Kha thở dài, đứng dậy đi đến sau lưng hắn, cúi người ôm lấy cổ Nguyên Trì, áp má lên cổ hắn mà cọ nhẹ: “Nói gì ngốc thế, em đã bước vào nhà anh, thì em chính là người nhà của anh rồi. Chúng ta là một gia đình. A Tinh là em họ anh, thì cũng coi như là em họ của em. Em nói xem em ghen với một đứa em họ, nghe có được không?”
Ngoài Đình Kha ra, Nguyên Trì không muốn ai khác cả. Mấy cái gọi là em họ, hắn chẳng cần.
“Vậy anh còn bỏ em lại để đi chơi với cậu ấy không?” Nguyên Trì liếc mắt nhìn anh, đôi mắt long lanh vẻ đáng thương.
“Không chơi nữa, em không muốn đi thì anh ở nhà với em.” Đình Kha hôn nhẹ lên má hắn.
“Hôn thêm cái nữa đi.” Nguyên Trì nghiêng mặt, ý bảo hôn má bên kia.
Đình Kha bật cười, như đang dỗ trẻ con, hôn thêm lên má phải hắn một cái nữa.
“Còn ở đây nữa.” Nguyên Trì ngửa mặt, đưa đôi môi hồng nhạt đến sát môi Đình Kha.
“Phiền chết đi được.” Đình Kha bất lực thật sự, nhưng vẫn hôn lên đôi môi kia một cái.
“Nói là anh yêu em đi.” Nguyên Trì vẫn chưa chịu thôi.
“Anh yêu em.” Đình Kha bỗng thu lại vẻ đùa giỡn vừa nãy, rất nghiêm túc, từng chữ một nói: “Nguyên Trì, anh chỉ yêu mình em.”