Trong xe đang phát một bản nhạc tiếng Anh nhẹ nhàng, vì thế Đình Kha nghe rất rõ tiếng cười của Nguyên Trì, đó là một tín hiệu vô cùng nguy hiểm, như tiếng cười thỏa mãn của dã thú khi đã khóa chặt con mồi trong tầm ngắm.
Đình Kha bỗng nhớ lại lời bác sĩ Trình từng nói hôm đó:
“Trong hệ thần kinh của cậu ấy không tồn tại khái niệm đúng sai. Giống như khi tự làm đau mình mà không thấy đau, vì tất cả những điều kí©h thí©ɧ được dây thần kinh não của cậu ấy đều mang lại cảm giác kɧoáı ©ảʍ mới mẻ. Mà trong quá trình tận hưởng những kɧoáı ©ảʍ ấy, cậu ấy cũng tự nhốt bản thân trong một thế giới chỉ có riêng mình, nên hoàn toàn không thể cảm nhận được cảm xúc hay tâm trạng của người khác.”
Ánh hoàng hôn xa xa đã bị màn đêm lấp lánh sao thay thế, bầu trời đen đặc, trông thật nặng nề.
Đình Kha bỗng thấy nghẹt thở, anh mở hé cửa sổ một khe nhỏ, trong làn gió đêm se lạnh, anh lơ đãng hỏi:
“Cười gì đấy, sao trông em vui thế?”
“Ở bên anh nên vui thôi.” Nguyên Trì trả lời rất nghiêm túc.
“Vậy sao?” Đình Kha cười cười, nhưng trong đôi mắt ánh lên sắc bạc lại không hề có lấy một tia ý cười.
“Sao vậy?” Nguyên Trì rất nhạy cảm, lập tức nhận ra sự thất thần của Đình Kha: “Anh ở bên em không vui sao?”
“Không có đâu.” Đình Kha hơi bất đắc dĩ, chủ động nắm lấy tay Nguyên Trì, nhẹ nhàng lắc lắc: “Ở bên em là vui nhất rồi, thật đấy.”
“Gạt người, mấy hôm trước anh còn ngày nào cũng muốn bắt em cơ mà.” Nguyên Trì bất ngờ siết chặt tay anh, đáy mắt thoáng qua một tia u ám.
Hắn đang nói về mấy ngày Đình Kha điên cuồng truy tìm manh mối vụ án. Đình Kha cười khẽ, không nói gì thêm, bởi vì đó là trách nhiệm của anh với tư cách là đội trưởng hình sự.
Xe vừa vào tầng hầm, Nguyên Trì đã sốt ruột tháo dây an toàn. Đợi Đình Kha đưa xe vào chỗ đậu xong, hắn liền nhào sang người anh như một cơn gió.
Đình Kha còn chưa kịp chuyển cần số thì đã bị hành động của Nguyên Trì làm cho hoảng hốt. Còn chưa kịp phản ứng, đã bị hắn vòng tay ra sau gáy kéo lại.
Có lẽ phản ứng ban nãy của Đình Kha khiến Nguyên Trì không vui, nên nụ hôn này đặc biệt mạnh bạo. Môi quấn quýt lấy nhau, Đình Kha cảm thấy môi mình như bị cắn rách, một mùi máu tanh nhè nhẹ lập tức lan tỏa trong khoang miệng hai người.
Giây tiếp theo, Nguyên Trì như bị mê hoặc, càng thêm điên cuồng, cứ nhắm đúng nơi đang chảy máu mà điên cuồng cắи ʍút̼.
Không khí trong phổi ngày một ít đi, Đình Kha cảm thấy nếu cứ hôn tiếp thế này anh sẽ nghẹt thở mất, nhưng anh lại không đủ sức để đẩy Nguyên Trì ra.
Tiếng thở gấp càng lúc càng dồn dập. Khi Nguyên Trì cuối cùng cũng nhận ra hơi thở hỗn loạn của người trong lòng, hắn mới như bừng tỉnh khỏi cơn điên, buông đôi môi mềm mại đầy mê hoặc ra, nhìn anh: “Bảo bối?”
“Nguyên Trì, anh từng nói rồi mà, máu của anh không thể uống được.” Đình Kha thở dốc, trừng đôi mắt đỏ ngầu nhìn Nguyên Trì.
“Em có uống máu anh đâu?” Nguyên Trì ngơ ngác.
“Vậy em có ngửi thấy mùi gì thơm không?” Đình Kha đổi cách hỏi.
“Có chứ.” Nguyên Trì gật đầu, ngón tay cái nhẹ nhàng lướt qua khoé môi anh: “Môi anh, vừa thơm vừa mềm.”
“Đó là máu đang chảy ở khóe môi anh đó!” Đình Kha nhớ lại lời bác sĩ tâm lý từng nói: “Em cắn anh, uống máu anh, anh sẽ đau, đau lắm, em có biết không?”
“Em cắn anh hả?” Nguyên Trì ôm anh, có phần hốt hoảng: “Bảo bối, xin lỗi… Em không cố ý đâu, chỉ là… em tức giận quá…”
“Sao lại giận?” Đình Kha cảm thấy cảm xúc của Nguyên Trì gần đây vô cùng bất ổn, nhưng lại không biết làm sao để hắn bình ổn lại, điều đó khiến anh vô cùng bất lực.
“Em cảm thấy anh không quan tâm em nữa…” Nguyên Trì rầu rĩ nói.
“Thế nên em mới cắn anh?” Đình Kha hỏi.
“Ừm, anh không cần em, em chỉ muốn ăn anh luôn, như vậy anh sẽ không thể bỏ em được nữa. Anh nói đúng không?” Nguyên Trì nói.
“Nguyên Trì, chỉ cần em không làm anh đau, anh sẽ không bao giờ bỏ rơi em.” Đình Kha vuốt nhẹ sau gáy hắn, anh muốn cho Nguyên Trì thêm cảm giác an toàn. Nhưng Nguyên Trì giống như một chiếc đồng hồ cát, anh vừa đổ đầy bao nhiêu, thì nó lại rò rỉ ra bấy nhiêu, mãi mãi không thể lấp đầy…
“Vậy thì…” Nguyên Trì bất chợt nhíu mày: “Sau này chúng ta chẳng phải không được làm nữa à?”
“…” Đình Kha đẩy mạnh hắn ra: “Xuống xe! Về nhà mà làm…”
“Còn làm được sao?” Nguyên Trì lập tức sáng rỡ đôi mắt, ánh nhìn lấp lánh như sao.
“Về nhà làm cơm!” Đình Kha vừa gõ đầu hắn, vừa tháo dây an toàn tắt máy xe, nhân lúc hắn còn đang buồn rầu thì đã nhanh chóng xuống xe trước.