Ánh sáng vàng óng của buổi sớm tràn vào từ cửa sổ không kéo rèm, chiếu lên gương mặt còn phảng phất dư âm của cuộc hoan ái của Đình Kha, cũng chiếu lên khóe mắt đỏ hoe vẫn còn vương những giọt lệ long lanh. Môi anh đỏ mọng, sưng lên vì bị hôn quá nhiều, vừa đáng thương lại khiến người ta yêu thương không thôi.
Sau khi hành hạ người ta tơi tả, giờ đây Nguyên Trì lại đau lòng vô cùng. Hắn lấy thuốc mỡ từ ngăn kéo đầu giường, vừa mới vén chăn lên định bôi thuốc cho người yêu thì đã bị anh nức nở cầu xin: “Đừng nữa… Nguyên Trì… anh… anh sắp chết rồi…”
“Vậy thì anh gọi một tiếng chồng đi, chồng sẽ tha cho.” Câu nói thể hiện sự yêu thương là thật, nhưng trêu chọc một chút cũng là thật.
Đình Kha không đáp lại nữa, như thể đã thϊếp đi, hoặc như thật sự không còn chút sức lực nào.
Nguyên Trì chờ mãi không thấy động tĩnh, cũng không trêu anh nữa. Hắn nhẹ nhàng bôi thuốc xong, rồi nằm xuống ôm chặt lấy anh vào lòng.
Đó là một tư thế điển hình của dã thú giữ lấy con mồi, cũng có nghĩa là Đình Kha vĩnh viễn chỉ có thể thuộc về một mình hắn. Nếu có ai dám nhòm ngó người đẹp trong lòng hắn, thì kẻ đó chắc chắn sẽ bị xé nát thành từng mảnh.
Giấc ngủ của Đình Kha không mấy yên ổn. Cơn đau nhức ở phía sau cứ kéo căng toàn thân anh, khiến anh không dám cử động. Mơ màng trong cơn mê, anh cảm nhận được tứ chi mình bị cố định chặt trong vòng tay nóng rực.
Rõ ràng là thân thể của chính mình, nhưng lại cảm thấy không còn bộ phận nào thuộc về mình nữa.
Bởi vì ngay từ khoảnh khắc con cừu non rơi vào bẫy quỷ dữ, nó đã không còn là của chính nó, mà thuộc về ác ma.
Vùng vẫy tỉnh dậy, ánh sáng đập vào mắt khiến anh đau nhói. Anh cau mày khẽ rên lên một tiếng, chỉ một tiếng rên nho nhỏ ấy thôi cũng đủ đánh thức con ác ma đang nằm cạnh.
“Bảo bối tỉnh rồi à?” Nguyên Trì còn chưa mở mắt, theo thói quen liền hôn lên vành tai Đình Kha, tay cũng vô thức xoa bóp eo anh.
“Đau…” Đình Kha chỉ thốt ra một chữ, giọng khàn đặc như lẫn cát sỏi trong cổ họng.
“Ngoan, để chồng xoa là hết đau ngay.” Nguyên Trì dịu dàng dỗ dành.
“Nguyên Trì, lần sau em còn làm mạnh như vậy nữa thì anh…” Đình Kha nghĩ hồi lâu mới nói: “Thì anh sẽ bị em làm chết mất.”
Ý của Đình Kha là muốn dọa Nguyên Trì một chút, nhưng Nguyên Trì vốn không xem chuyện sống chết là gì, hắn cười nói: “Vậy thì tốt quá, như vậy anh mãi mãi chỉ là của một mình em.”
“… Đồ điên.” Đình Kha khẽ nói.
“Vậy thì đội trưởng Đình phải trông chừng tên điên này cho kỹ nhé, nếu không…” Nguyên Trì thì thầm bên tai anh: “người khác sẽ gặp nguy hiểm đấy.”
“Em thật sự không sợ anh tìm được chứng cứ bắt em sao?” Đình Kha hơi hé mắt, vừa vặn chạm phải ánh mắt âm u khó dò của Nguyên Trì, nhưng trong thoáng chốc, ánh mắt ấy lại hóa thành vẻ dịu dàng vô cùng.
“Em sợ lắm chứ. Nhưng mà em có gϊếŧ người đâu, đội trưởng Đình sẽ tìm đâu ra chứng cứ để bắt em đây?” Nguyên Trì mỉm cười, dưới ánh nắng chiều, nụ cười của hắn lại trong trẻo lạ thường.
“Em…” Đình Kha thấy tim mình chua xót, nhưng chưa kịp nói hết câu đã bị Nguyên Trì ngắt lời.
“Bảo bối ngoan, ở nhà đừng nói chuyện vụ án nữa được không?” Nguyên Trì hôn nhẹ lên thái dương anh: “Ngủ tiếp đi, chồng dậy nấu cơm đây.”
Sau khi Nguyên Trì rời khỏi, Đình Kha cố ngồi dậy lấy điện thoại. Quần áo vương vãi từ hôm qua đã bị Nguyên Trì gom lại ném vào máy giặt, cả hai chiếc điện thoại cũng đã được đặt sẵn trên đầu giường để sạc.
Sau ba năm sống chung, Đình Kha sớm biết Nguyên Trì là người cực kỳ tỉ mỉ, thậm chí có một kiểu tư duy kín kẽ vượt ngoài thường nhân. Nên nếu thật sự phạm tội, thì hắn tuyệt đối sẽ không để lại bất kỳ dấu vết nào cho cảnh sát.
Điều đó… Đình Kha hiểu rõ trong lòng.
Và chính vì hiểu rõ, anh lại càng sợ hãi trạng thái tâm lý của Nguyên Trì…
Đình Kha bấm một cuộc gọi, tiếng tút tút kéo dài mãi mới có người bắt máy.
“Alo, Đình Kha.” Đầu dây bên kia là giọng một người phụ nữ chín chắn, điềm tĩnh, là bác sĩ tâm lý của Nguyên Trì, Trình Dĩnh.
“Bác sĩ Trình, tôi muốn nói chuyện với cô một chút về tình trạng gần đây của Nguyên Trì…” Trong lúc kể lại tình trạng của Nguyên Trì, tay cầm điện thoại và cả trái tim của Đình Kha đều run rẩy.
Như thể rất muốn né tránh, nhưng lại buộc phải tiếp tục.