Mấy ngày đó, Nguyên Trì thường ra ngoài từ sáng sớm và về rất muộn. Đình Kha chỉ nghĩ hắn bận vì mới khai giảng nên cũng không để tâm lắm, nhưng đúng một tuần trước, khi Đình Kha tan ca đêm trở về nhà, phát hiện Nguyên Trì vẫn chưa về. Anh cũng chẳng suy nghĩ gì, chỉ đơn giản đi tắm rồi như thường lệ vào thư phòng đọc sách.
Anh lấy ra một quyển sách dở dang định nằm trên ghế sofa đọc tiếp, nhưng vừa nằm xuống thì phát hiện ngăn kéo thứ ba bên trái của bàn làm việc chưa được đóng hẳn, còn có một tờ giấy thò ra ngoài.
Trong nhà, bàn làm việc chia làm hai bên, bên trái là của Nguyên Trì, bên phải là của anh. Bên trong để những giấy tờ, tài liệu quan trọng của cả hai.
Nguyên Trì rất thích sạch sẽ. Từ khi hai người sống chung, hầu như mọi ngóc ngách trong nhà đều do hắn dọn dẹp. Hắn lại còn mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế nhẹ, nên Đình Kha thấy rất lạ, người mà ngay cả một nếp gấp trên chăn cũng phát hiện ra, sao lại có thể sơ ý để lộ ra một nửa tờ giấy ngoài ngăn kéo?
Tuy thấy khó hiểu, nhưng để tránh bị Nguyên Trì mắng là lười biếng, Đình Kha vẫn đứng dậy định sắp xếp lại giúp hắn.
Khi đến trước bàn, anh vừa rút tờ giấy ra vừa mở ngăn kéo, nhưng khi định cất tờ giấy vào trong, chỉ một cái liếc mắt vô thức đã khiến anh như bị đông cứng lại, tờ giấy đó như thể mọc rễ trong tay anh, không thể buông xuống được nữa.
Bởi vì ba chữ lớn nổi bật trên tờ giấy ấy chính là tên của nghi phạm mà đội cảnh sát đang ngày đêm truy lùng. Mà xung quanh cái tên đó là hàng loạt những địa điểm kỳ lạ, cùng thời gian chính xác đến từng giây...
Tại sao trong nhà lại có thông tin của nghi phạm?
Trong đầu Đình Kha bỗng hiện lên biểu cảm của Nguyên Trì khi thấy anh bị thương, hôm đó rõ ràng là máu từ cánh tay anh đang rỉ ra, vậy mà trong đôi mắt của Nguyên Trì lại như có một con thú dữ khát máu đang gào rú...
Nguyên Trì... không bình thường...
Bàn tay cầm tờ giấy bắt đầu run rẩy...
Một cơn lạnh buốt dâng lên trong lòng Đình Kha, ngay cả ánh mắt nhìn về phía ngăn kéo cũng đầy sợ hãi. Anh sợ phải thấy thêm những thông tin khiến mình khϊếp đảm, nhưng vô hình trung lại như bị một thế lực nào đó kéo lê, buộc anh phải phơi bày hết tất cả những bí mật mà Nguyên Trì đã cất giấu dưới ánh trăng lạnh lẽo.
Tên nghi phạm, tuổi, địa chỉ, sở thích, các mối quan hệ xã hội, thói quen, những nơi thường xuyên lui tới...
Và điều quan trọng nhất... địa điểm gây án!
Tâm trí Đình Kha rối bời. Anh không nhớ mình đã gọi điện báo cho đồng đội như thế nào, cũng không nhớ mình lao ra khỏi bãi đậu xe dưới khu chung cư ra sao, càng không nhớ nổi bản thân đã phóng xe điên cuồng thế nào trên con đường vắng.