Chương 19

Cuối cùng cũng trụ được đến một giờ sáng, Nguyên Trì - người không bị chỉ điểm trực tiếp - đã bình an vô sự rời khỏi phòng thẩm vấn. Sau khi ký xong các thủ tục liên quan, Đình Kha không nói một lời, trực tiếp đưa hắn rời khỏi đồn.

Hai người lên xe, đóa hồng rực rỡ kia do không được cấp nước suốt thời gian dài nên đã bắt đầu có dấu hiệu héo rũ. Trong ánh sáng chập chờn của đèn đường, cánh hoa đỏ thẫm như máu trông đầy vẻ ma mị.

“Bảo bối, đóa hoa này là tặng em hả?” Nguyên Trì dù đã ở trong phòng thẩm vấn suốt 24 tiếng nhưng vẫn như không có chuyện gì xảy ra, cầm lấy bông hồng đưa lên mũi ngửi. Hương ngọt ngào của hoa nhanh chóng tràn vào phổi qua mũi, khiến hắn thấy vô cùng dễ chịu.

Đình Kha không trả lời, chỉ lặng lẽ lái xe đi.

“Chắc chắn là tặng em rồi, em thích hồng đỏ nhất. Cảm ơn bảo bối.” Nguyên Trì đưa tay định nắm tay anh để hôn, nhưng Đình Kha tránh đi. Chỉ trong tích tắc, ánh mắt Nguyên Trì chợt trở nên dữ tợn như dã thú, khiến không gian u tối trong xe càng thêm rợn người.

“Bảo bối?”

“Sao cơ?” Đình Kha liếc hắn một cái lạnh lùng: “Không cho hôn thì muốn gϊếŧ anh à?”

“Bảo bối đang nói gì thế?” Nguyên Trì cười, nhưng nơi khóe môi là nụ cười như mật ngọt tẩm độc: “Em còn chưa yêu anh cho đủ, sao có thể làm anh bị thương được chứ.”

Hai người nhanh chóng về đến nhà, Đình Kha bình tĩnh đỗ xe vào chỗ, không nói một lời liền xuống xe.

Nguyên Trì cũng vội vã xuống theo, đi mấy bước đã đến cạnh Đình Kha, định vươn tay ôm lấy anh thì bị ánh mắt lạnh lùng của anh lườm cho một cái, đành khựng lại.

Nguyên Trì ấm ức vô cùng, nhưng cũng không dám thật sự chọc giận Đình Kha, chỉ đành ngoan ngoãn túm lấy vạt áo sơ mi của anh, trông như một đứa trẻ sợ bị bỏ rơi.

Hai người cùng đi thang máy lên tầng chín. Khu chung cư thiết kế mỗi tầng một hộ, nên vừa mở cửa thang máy ra là thấy ngay hai tủ giày gỗ đặt trước cửa nhà.

Khi Nguyên Trì mới dọn đến, giày của hai người còn được đặt riêng biệt, nhưng dần dần sắp xếp lộn xộn, ngày càng khó phân biệt, cho đến khi chẳng còn biết đâu là của ai nữa.

Cũng giống như mối quan hệ của họ vậy, muốn tách rời ra thì phải lột cả máu thịt lẫn gân cốt, đau đớn đến mức không thể chia lìa, mà cũng không thể không chia…

Đình Kha dùng vân tay ngón trỏ để mở khóa cửa, tiếng động cơ vang lên rõ ràng giữa hành lang yên tĩnh. Nguyên Trì theo sát phía sau anh vào nhà, cũng tiện tay đóng lại cánh cửa, như nhốt luôn cái lạnh lẽo máy móc ấy ở bên ngoài.

Ánh trăng lạnh lẽo từ cửa sổ sát đất chiếu rọi vào phòng khách, nhưng thứ ánh sáng mỏng manh đó chẳng đủ sức soi sáng những con người chìm trong bóng tối.

Đình Kha không bật đèn, Nguyên Trì cũng không bật.

Đình Kha đứng yên tại chỗ, Nguyên Trì thì nắm chặt lấy vạt áo phía sau anh. Không gian xung quanh quá tối, hắn sợ, sợ rằng nếu buông tay, Đình Kha sẽ biến mất vào trong bóng tối…

Có lẽ vì cả hai quá nặng nề, đến nỗi ánh trăng cũng rút hết ánh sáng còn sót lại, bỏ mặc họ chìm trong một khoảng đêm sâu không đáy.

Khi tia sáng cuối cùng cũng tan biến, Đình Kha hoàn toàn chìm vào bóng tối. Anh bị bóng đêm vô tận bao trùm, không ai có thể nhìn thấy anh, anh cũng không nhìn thấy chính mình, cũng giống như không nhìn thấy trách nhiệm nặng nề đang đè lên vai anh.

Tất cả những cảm xúc bị dồn nén trong lòng đều bị phơi bày trong màu đen vô hình, càng về đêm, những cảm xúc ấy lại càng lan rộng.

Trách nhiệm, áp lực, sợ hãi, nghẹt thở…

Cái chết, máu tươi, hoa hồng, vực sâu…

Mỗi sợi cảm xúc mong manh đều kéo căng từng dây gân nối với trái tim. Khi tâm can đã bị bóng đêm khoét rỗng, l*иg ngực của Đình Kha cũng trở nên rỗng tuếch, rỉ máu. Anh cảm thấy mình sắp tê dại vì đau đớn, đến mức chẳng còn tri giác. Anh cần nắm lấy điều gì đó, để không bị bóng tối nuốt chửng hoàn toàn.