“Nguyên Trì…” Đình Kha gọi khẽ, giọng mệt mỏi, như một sợi khói mong manh giữa đêm.
“Bảo bối, em ở đây.” Nguyên Trì bước tới một bước, nhưng vẫn không dám chạm vào anh.
“Ôm anh đi…” Giọng Đình Kha nhẹ như tan vào gió.
“Được.” Nguyên Trì lại tiến thêm nửa bước, vòng tay từ phía sau ôm chặt lấy Đình Kha. L*иg ngực ấm áp của hắn dán sát lưng anh, hai trái tim chạm nhau trong thứ nhiệt độ lạnh ấm lẫn lộn, cùng an ủi lấy nhau.
“Chặt thêm chút nữa…” Đình Kha không hài lòng, khẽ giục.
“Chặt rồi.” Nguyên Trì ôm càng chặt hơn, như muốn hòa tan anh vào xương thịt mình.
“Nguyên Trì…” Đình Kha khẽ hỏi: “Hắn đã mắng em phải không?”
Nguyên Trì hơi nhíu mày, nhưng vẫn cười: “Anh đang nói gì vậy? Ai mắng em chứ.”
“Hắn mắng em… nên em mới rạch miệng hắn ba mươi hai nhát, đúng không?” Giọng Đình Kha như không phải chất vấn Nguyên Trì, mà là tự rút ra trái tim của mình để tra hỏi chính bản thân.
“Anh cảnh sát à, em đã về nhà rồi, không còn ở phòng thẩm vấn của mấy người nữa, nên… anh trả lại bạn trai cho em được không? Hửm?” Nguyên Trì vừa nói vừa hôn lên vành tai của Đình Kha, hơi thở nóng rực phả ra mang theo một sự quyến rũ chết người.
“Nguyên Trì, em gϊếŧ người rồi.” Đình Kha bị hôn đến hơi thở dồn dập, nhưng vẫn không đẩy hắn ra, thậm chí còn đắm chìm quá mức trong nụ hôn ấy, như người si mê loài hoa anh túc độc dược.
“Vậy thì bắt em đi.” Nguyên Trì bóp nhẹ cằm anh, trong bóng tối, nụ cười của cậu đầy hiểm ác: “Lấy bằng chứng bắt em đi, đội trưởng… Đình… Kha…”
Nói xong, hắn hung hăng hôn lấy môi Đình Kha, không để anh kịp nói thêm một lời nào. Trong bóng tối, chỉ còn tiếng thở dốc mờ ám và những âm thanh ẩm ướt đầy gợi hình.
Nguyên Trì dường như sinh ra để sống trong đêm tối. Dù căn phòng không bật đèn, hắn vẫn dễ dàng kéo Đình Kha vào phòng tắm.
Trong bóng đêm, quần áo hai người rơi vương vãi khắp sàn.
Phòng tắm vẫn không bật đèn, Nguyên Trì ép Đình Kha tựa vào bồn rửa lạnh ngắt. Môi Đình Kha đã tê dại vì bị hôn quá nhiều, đầu óc cũng choáng váng vì thiếu dưỡng khí.
Anh muốn đẩy Nguyên Trì ra, nhưng sự chống cự yếu ớt ấy lại chỉ càng khiến hắn thêm khao khát chiếm lấy anh một cách thô bạo.
“Nguyên Trì…” giữa hơi thở hỗn loạn và nụ hôn rối loạn, Đình Kha gắng gượng bật ra một câu: “Khốn kiếp…”
“Em là đồ khốn sao?” Nguyên Trì hơi nới lỏng cánh tay để Đình Kha dễ thở hơn, nhưng bàn tay đang ôm eo anh lại càng lấn lướt hơn. “Chúng ta đã nói rõ rồi mà, lúc thân mật thì phải gọi là chồng. Bảo bối, sao lại quên nữa rồi?”
“Em…” Đình Kha rùng mình một cái vì nhột, quên mất rằng đây chính là phản ứng mà Nguyên Trì thích nhất. “Em làm anh thất vọng lắm đấy!”
“Vậy sao? Vậy thì tối nay chồng nhất định sẽ cố gắng biểu hiện thật tốt, đảm bảo không làm bảo bối thất vọng nữa, được không?” Nguyên Trì cười rạng rỡ, mang theo vẻ đắc ý khi đạt được điều mình muốn.
Tiếng nước chảy rào rào vang lên trong phòng tắm khiến âm thanh phản hồi rõ rệt hơn, giọng nói dễ nghe của Đình Kha không sót một âm tiết nào, rót thẳng vào tai Nguyên Trì, rồi chuyển hóa thành nguồn sức mạnh bùng nổ bất tận.
Đình Kha không biết mình đã cầu xin bao nhiêu lần, nhưng Nguyên Trì như thể chẳng nghe thấy, sự chiếm đoạt của hắn đối với anh từ đầu đến cuối chưa từng dừng lại.
Một đêm thăng trầm qua đi, khi ánh sáng phương Đông vừa le lói, Đình Kha cuối cùng mới được tắm rửa sạch sẽ, rồi được ôm trở lại chiếc giường mềm mại.