Chương 18

Tại phòng họp, Đình Kha quay lưng lại với cả phòng đầy cảnh sát lớn nhỏ, một mình tựa lưng vào ghế, đầu óc lại lần nữa trôi vào khoảng không. Từ khi Nguyên Trì bị liệt vào danh sách nghi phạm số một, anh không nhớ nổi mình đã bao nhiêu lần thất thần như vậy.

Phía sau là tiếng bàn tán khe khẽ của cấp dưới, ồn ào nhưng từng chữ vẫn len lỏi rõ ràng vào tai anh.

Bọn họ đang thảo luận vụ án này nghiêm trọng cỡ nào, hung thủ tinh vi ra sao, thủ đoạn tàn nhẫn đến mức nào…

Tiếng nói càng lúc càng nhiều, không khí trong phòng cũng dần nặng nề như mây đen tích tụ, từng đợt đè chặt lên ngực Đình Kha.

Dù chẳng ai nhắc tên Nguyên Trì, nhưng anh luôn cảm giác mỗi chữ, mỗi lời của họ đều đang hướng về phía hắn.

Chẳng bao lâu sau, tiếng gõ cửa lịch sự đã phá tan bầu không khí u ám trong phòng họp. Đợi đến khi mọi người im lặng, Đình Kha mới khẽ nói: “Vào đi.”

“Đội trưởng, bọn em về rồi.” Hách Minh đẩy cửa bước vào.

“Ừ, ngồi xuống đi.” Đình Kha vừa nói vừa quay lại nhìn theo hai người đang tìm chỗ ngồi.

Chờ hai người ổn định chỗ ngồi, anh mới bắt đầu chủ trì cuộc họp. Đình Kha hít sâu một hơi, chậm rãi đứng dậy khỏi ghế.

Để tiện cho việc chiếu slide, phòng họp không bật đèn. Khi ánh sáng trắng của máy chiếu hắt lên người anh, cả cơ thể như được phủ một lớp sương lạnh mùa đông, cũng như khoác thêm một lớp vỏ bọc mỏng manh cho trái tim vẫn đang nơm nớp bất an.

“Được rồi, bắt đầu họp thôi. Chắc mọi người đều đã biết, tối qua ở ngõ Nam Thanh đã xảy ra một vụ án mạng. Bây giờ mọi người lần lượt báo cáo phát hiện của mình về vụ việc này đi.”

Giọng của Đình Kha hơi khàn, câu nói vừa dứt khiến bầu không khí vốn đã nặng nề trong phòng họp càng thêm ngột ngạt. Mọi người nhìn vẻ mặt có phần tái nhợt của đội trưởng, lại nghĩ đến mối quan hệ giữa nghi phạm số một và anh, ai nấy đều không biết nên mở miệng từ đâu.

Không khí trầm mặc trong phòng khiến ngay cả hơi thở của mọi người cũng chậm lại, như sợ sẽ phá vỡ điều gì đó.

“Triệu Phi, chiếu ảnh đi.” Đình Kha giả vờ không thấy ánh mắt lưỡng lự của mọi người.

“Rõ.” Triệu Phi lập tức mở máy chiếu, hình ảnh hiện trường vụ án lập tức hiện lên tường trắng, máu tươi trong ảnh đỏ đến lạnh lẽo, khiến người ta rợn tóc gáy.

“Danh tính nạn nhân mọi người đều đã rõ, tôi không nói lại. Từ ảnh có thể thấy, vết thương ở miệng và ngực nạn nhân không gây tử vong. Vết chí mạng là một nhát dao dài 5cm ở bên cổ…” Ngay khi cuộc họp bắt đầu, Đình Kha lập tức khôi phục lại vẻ lạnh lùng và sự cẩn trọng thường thấy.

“Đội trưởng!” Một cảnh sát trẻ giơ tay hỏi: “Phía cảnh sát chúng ta không phải đã bắt được nghi phạm rồi sao?”

Câu hỏi bất ngờ ấy như một lưỡi dao nhọn đâm thẳng vào tim Đình Kha, nhưng anh vẫn giữ nguyên sắc mặt, chỉ liếc mắt ra hiệu cho Triệu Phi. Người kia hiểu ý, chiếu đoạn camera tại quán ăn đêm lên màn hình.

“Lấy hẻm Nam Thanh làm trung tâm, trong phạm vi một cây số chỉ có đoạn này là ghi lại được hình ảnh nghi phạm…” Đình Kha nghiến răng: “… Nguyên Trì có xảy ra xung đột với nạn nhân, đồng thời biến mất cùng nạn nhân trong vòng mười ba phút, nhưng tại hiện trường không tìm thấy dấu chân hay dấu vân tay liên quan đến cậu ấy, nên chỉ dựa vào đoạn video này thì không thể khẳng định cậu ta là hung thủ.”

Cảnh sát cần bằng chứng đủ sức đóng đinh nghi phạm vào luật pháp, suy đoán không được, gián tiếp không được, tất cả những gì không phải chứng cứ thép đều không được.

Một vụ án mạng không để lại bất kỳ đầu mối nào chẳng khác gì mò kim đáy bể. Trong chốc lát, các cảnh sát ngồi quanh bàn đều lộ vẻ bối rối.

“Vĩnh Tân, báo cáo tình hình điều tra buổi chiều của hai cậu đi.” Đình Kha chống hai tay lên bàn họp, cổ tay áo sơ mi xắn lên để lộ làn da trắng muốt, dưới làn da là những đường gân xanh nổi rõ.

Chỉ có anh mới biết, dưới vẻ ngoài điềm tĩnh kia là máu nóng đang cuộn trào bất an.

“Vâng, đội trưởng.” Tuy thường ngày gọi là anh lớn, nhưng trong phòng họp vẫn phải gọi là đội trưởng: “Chiều nay em và anh Minh đã điều tra mười một xưởng làm dao trái phép. Trong đó hai nơi sản xuất dao quân dụng, ba nơi sản xuất dao găm, sáu nơi làm dao gập và dao sinh hoạt. Tất cả đều vi phạm và đã báo cho đồn công an khu vực rồi. Chỉ là…”

Đôi mắt Đình Kha chợt tối lại. Cảm giác này như đang đi trên con đường bằng phẳng, đột nhiên sương mù giăng kín trước mặt, khiến anh phải dò dẫm bước đi trong bóng tối, mà không biết phía trước là lối đi hay vực sâu…

“Chỉ là…” Phương Vĩnh Tân lúng túng trước ánh mắt quá đỗi bình tĩnh của Đình Kha. Cậu liếc nhìn Hách Minh, nhận được cái gật đầu khích lệ, cuối cùng mới dám nói tiếp: “… Bọn em không tìm thấy thông tin nào về hung khí được sử dụng trong vụ án.”

Một hơi thở chỉ kịp thở ra một nửa.

Phía trước không phải vực sâu, cũng không phải đường bằng phẳng.

Sương mù tan đi, để lộ ra một con đường đầy chông gai và gai góc…