Chương 17

Sau khi quay về đồn, Đình Kha cầm một quyển sách đến phòng theo dõi, nghiêng đầu liếc nhìn về phía phòng thẩm vấn, thấy Nguyên Trì lại đang ngủ.

“Cậu ấy ăn trưa chưa?” Đình Kha hỏi viên cảnh sát đang trực trong phòng giám sát.

“Ăn rồi, tôi nói là đội trưởng Đình dặn, cậu ấy ăn sạch trơn luôn.” Viên cảnh sát cười, giọng có chút nhiều chuyện.

“Ừm.” Đình Kha quay lưng lại, ngồi vào ghế, mở quyển sách đặt lên đùi, nhưng mắt anh không hề nhìn vào trang sách, chỉ lặng lẽ ngắm khuôn mặt đang ngủ say của Nguyên Trì, tưởng tượng hơi thở đều đều của hắn vang bên tai mình, nóng rực, khiến người ta bồn chồn, rõ ràng đến mức như thể có thể chạm vào.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua giữa những dòng chữ trên trang sách, chớp mắt đã đến buổi chiều.

Tư thế đọc sách của Đình Kha không thay đổi chút nào, thậm chí đầu cũng chưa từng ngẩng lên. Cho đến khi điện thoại trong túi rung lên, anh mới từ đại dương kiến thức trở về thế giới nhàm chán này.

Anh lấy điện thoại ra nhìn, là Tần Hạo Ngôn, người bạn anh quen từ thời học viện cảnh sát, chỉ là cậu ta học ngành tâm lý tội phạm.

Đình Kha bắt máy: “Ừ.”

“Gì đây, giờ gọi điện tính tiền theo từng chữ à?” Tần Hạo Ngôn dù đã quá quen với bộ dạng lãnh đạm của Đình Kha, nhưng vẫn không nhịn được buông lời trêu chọc.

“Nói chuyện chính.” Đình Kha gập quyển sách lại, gấp một góc trang đánh dấu lại.

“Nghe nói ở phân cục các cậu có án mạng, mà nghi phạm lại chính là bảo bối của cậu. Đến đây, để tôi phân tích cho cậu một chút…”

“Tôi cúp đây.” Đình Kha dứt khoát cúp máy.

Anh đóng sách lại, nhắm mắt xoay nhãn cầu để thư giãn, nhưng chưa kịp mở mắt, điện thoại lại vang lên. Anh không để ý, tiếp tục thả lỏng mắt. Mãi đến khi chuông reo đến lần thứ tư, anh mới chậm rãi mở mắt, lấy điện thoại ra xem, toàn bộ đều là tin nhắn thoại do Tần Hạo Ngôn gửi tới.

Tần Hạo Ngôn: “Đình tra nam, cậu đúng là chẳng có lương tâm!”

Tần Hạo Ngôn: “Tôi làm thế là vì ai chứ! Không phải vì cậu thì là vì ai nữa!”

Tần Hạo Ngôn: “Lần trước tôi giới thiệu chuyên gia tâm lý cho cậu, ông ta đã nói rồi, tính cách của Nguyên Trì rất nguy hiểm, cậu lại chẳng để tâm, bây giờ thì hay rồi…”

Tần Hạo Ngôn: “Mà cũng đúng dịp đấy, nhân cơ hội này mau chia tay cậu ta đi, hôm nào tôi giới thiệu cho cậu người khá hơn…”

Hai tin nhắn thoại dài hơn mười giây, nói năng đầy chân tình, nhưng bị Đình Kha dứt khoát cắt đứt giữa chừng.

Tính cách của Nguyên Trì rất nguy hiểm, điều đó anh luôn biết. Và anh luôn dõi theo, cảnh giác từng chút một, sợ rằng hắn sẽ gây ra chuyện không thể cứu vãn.

Có thể nói, nếu ngay cả anh cũng không xem trọng và quan tâm Nguyên Trì, thì trên đời này sẽ chẳng còn ai để ý đến sống chết của hắn nữa. Bởi vì Nguyên Trì đã không còn cha mẹ hay người thân.

Còn về cái câu “nhân cơ hội này chia tay Nguyên Trì đi”…

Đình Kha khẽ bật cười một tiếng, ánh mắt sắc như dao xuyên qua lớp kính một chiều nhìn về phía phòng thẩm vấn. Nguyên Trì đã tỉnh, như thể cảm nhận được ánh mắt của anh, đôi mắt đen trắng rõ ràng của cậu lập tức ngập tràn một nỗi nhớ nhung không thể kìm nén.

Đối diện ánh mắt trần trụi ấy, Đình Kha hơi nheo mắt lại, trong lòng vang lên một câu nói kiên định không thể lay chuyển:

Nguyên Trì, anh sẽ không buông tay em. Mãi mãi cũng sẽ không.

Gió chiều thổi qua, mang theo hương say nhè nhẹ của hoàng hôn. Ánh tà dương đỏ rực như một cô gái uống say, đẹp đến mức khiến người ta không nỡ rời mắt.

Trên con đường rộng lớn, xe cộ và người đi bộ dường như cũng muốn chậm lại để ngắm nhìn hoàng hôn tuyệt mỹ này.

Chẳng bao lâu, một chiếc xe cảnh sát xanh trắng từ dòng xe ngắm cảnh chầm chậm lăn bánh rời ra, khi đến trước cổng đồn thì bất ngờ tăng tốc, như thể rất nóng lòng muốn bỏ lại bóng chiều sau lưng.

“Trời ạ, tắc đường chết đi được!” Hách Minh đậu xe xong liền tháo dây an toàn, lầu bầu: “Có hai trăm mét thôi mà đi mất mười bảy phút! Hôm nào tôi phải qua đội giao thông hàng xóm nói chuyện một trận, ngày nào cũng thế, đúng là chẳng có tí hiệu suất nào cả.”

“Thôi đi anh Minh…” Phương Vĩnh Tân cười: “Anh quên lần trước anh qua tìm họ nói chuyện thì chuyện gì xảy ra rồi à?”

Hậu quả cũng không phải là quá nghiêm trọng, chỉ là bị ông anh kết nghĩa như keo dán sắt bên đó đuổi theo dán vé phạt suốt cả tháng.

Nếu không phải vì chính tay Đình Kha đến nhà giải quyết, chắc còn bị dán phạt thêm hai tháng nữa.

“Làm gì căng thế, tôi chỉ nói chơi thôi mà. Với lại, tôi đâu có rảnh để đi nói chuyện với bọn họ. Đi thôi, xuống xe.” Hách Minh lườm cậu một cái.

Hai người xuống xe, đi thẳng đến phòng giám sát.

Hách Minh gõ cửa phòng giám sát, cánh cửa được mở từ bên trong, người mở là một cảnh sát trực ban.

Hách Minh rướn cổ nhìn vào bên trong, ngoài bàn ghế và máy tính ra thì không thấy bóng dáng sếp nhà mình đâu.

Cảnh sát kia nói: “Đừng tìm nữa, đội trưởng Đình đang ở phòng họp, dặn nếu hai anh về thì vào họp luôn.”