Còn chưa đến giờ ăn trưa, nên quán ăn ven đường lúc này vẫn chưa bắt đầu đón khách. Trong đại sảnh rộng lớn chỉ có vài nhân viên phục vụ đang dọn dẹp vệ sinh.
Đình Kha tìm gặp quản lý, sau khi cho biết thân phận, quản lý quán ăn rất phối hợp, lập tức dẫn họ vào nhà vệ sinh.
Bên ngoài quán có bồn rửa tay đặt lộ thiên, vì vậy tối qua Đình Kha chưa từng vào nhà vệ sinh. Lúc này bước vào mới phát hiện, nhà vệ sinh này diện tích khá lớn, và đúng như Triệu Phi đã nói, bên trong có một cửa sổ đủ lớn để người trưởng thành ra vào thoải mái.
Đình Kha bước đến bên cửa sổ, mở ra, từ đây nhìn ra có thể thấy góc tường đối diện chất đống bảy thùng rác, kế bên là một cánh cửa sắt màu bạc. Anh hỏi:
“Cánh cửa ngoài kia là cửa sau bếp đúng không?”
Quản lý đi tới, nhìn theo hướng anh chỉ rồi gật đầu:
“Đúng vậy, đó là cửa bếp sau.”
“Mỗi ngày bếp sau đều có người ngoài đến giao hàng, các anh không lắp nổi một cái camera hả? Không sợ ai đó giao thiếu hàng rồi không kiểm được sao?” Đình Kha hỏi, như đùa mà thật.
“Cái đó thì không lo, vì người giao hàng cho bọn tôi là em trai ruột của ông chủ.”
Nói đến đây, quản lý còn không quên quảng cáo giùm em trai ông chủ:
“Hàng hóa đều là rau củ tươi vừa hái, hải sản thì sống nhảy tanh tách luôn ấy... Ủa? Vị cảnh sát này?”
Đình Kha căn bản chẳng nghe anh ta nói gì, chỉ chống tay lên bệ cửa rồi quay người ra ngoài.
Quản lý định nói thêm gì đó thì phía sau đã nghe Triệu Phi lên tiếng:
“Được rồi, chỗ này không còn việc của anh nữa, có gì làm tiếp đi.”
Nói xong, anh ta cũng theo sau mà trèo ra ngoài.
“Đội trưởng.” Triệu Phi đuổi theo.
“Đi lại một vòng nữa, xem còn sót điểm giám sát nào không.”
Dù là để đòi lại công bằng cho người chết, hay để chứng minh Nguyên Trì thật sự vô tội, anh đều không muốn bỏ sót bất cứ chi tiết nào.
“Được thôi.” Triệu Phi vừa đi vừa nói:
“Khu vực này camera đều bị phá trong lúc tu sửa rồi, nhưng ở góc ngã tư phía trước có một cái là của nhà dân, chính là cái mà anh Bân đã kiểm tra…”
Đình Kha suốt cả đoạn đường không nói gì, cũng chẳng chú tâm nghe Triệu Phi nói. Anh chỉ đang nghĩ, nếu là Nguyên Trì…
Vậy thì lúc hắn đi qua đoạn đường này, có đèn đường không nhỉ? Dù sao… hắn cũng hơi sợ bóng tối mà…
Từ cửa sau quán ăn đi đến ngõ Nam Thanh, cách chỉ một đêm mà Đình Kha đã quay lại hiện trường vụ án. Nhìn vũng máu bị phong tỏa bằng dây cảnh giới giờ đây đã được lau sạch sẽ, anh bất chợt có cảm giác mọi chuyện như chưa từng xảy ra.
Phùng Đại Vĩ không chết, Nguyên Trì cũng chưa từng bị liệt vào diện nghi phạm hàng đầu, còn anh thì không phải luôn sống trong cảm giác nghẹt thở như thể đang nắm giữ một trái tim đầy hoang mang…
Một cơn gió biển thổi qua, dây cảnh giới màu vàng chanh lay động dưới ánh nắng chói chang, tạo thành những tia sáng nhức mắt, như đang nhắc nhở những kẻ mang tư tâm đừng quên trọng trách trên vai mình.
Ánh sáng làm lóa mắt, Đình Kha khẽ cúi đầu cười nhẹ, sau đó lại khẽ lắc đầu như tự giễu chính mình.
Trước khi gặp Nguyên Trì, anh luôn nghĩ mình là người nguyên tắc và có giới hạn. Nhưng sau khi gặp hắn, anh phát hiện nguyên tắc và giới hạn… hóa ra cũng chỉ là những điều có thể thay đổi.