Anh gõ cửa phòng cục trưởng Trần, bên trong vang lên tiếng gọi đầy khí lực: “Vào đi.”
Đình Kha đẩy cửa bước vào: “Chào cục trưởng Trần.”
Cục trưởng Trần là một người đàn ông ngoài bốn mươi, dáng người hơi béo, hai bên tóc mai đã lấm tấm bạc. Hai nếp nhăn sâu nơi khóe miệng khiến ông trông già hơn tuổi thật.
Ánh nắng đầu tháng mười chiếu vào, ông đang cầm chiếc cốc trà kiểu cán bộ cũ nhấp từng ngụm. Thấy có người vào, ông hơi hất cằm lên:
“Vụ án điều tra đến đâu rồi?”
Đình Kha bước tới bên ghế, kéo ghế ra rồi ngồi xuống. Qua làn hơi nước bốc lên từ trà, anh nhìn cục trưởng Trần:
“Không có tiến triển gì cả.”
“Là không có tiến triển, hay là hoàn toàn không có manh mối?” Cục trưởng nhấp một ngụm trà, hít hà hương thơm nhàn nhạt.
Ngửi thấy mùi trà thoang thoảng, Đình Kha khẽ thở dài một hơi:
“Không có bất kỳ manh mối nào. Ngay cả chứng cứ liên quan đến nghi phạm số một của vụ án, Nguyên… Nguyên Trì cũng chưa tìm được gì.”
Cục trưởng Trần thổi nhẹ những lá trà nổi trên mặt nước:
“Nói mới nhớ, từ khi cậu và thằng nhóc Nguyên Trì kia bắt đầu hẹn hò, cậu gần như chẳng nhắc gì đến nó trước mặt tôi nữa. Vừa hay hôm nay thời tiết đẹp, nói chuyện một chút về… ừm, người yêu của cậu đi. Bây giờ mấy đứa trẻ các cậu cũng gọi như vậy chứ nhỉ?”
Đình Kha khẽ nhếch môi cười:
“Vâng, cậu ấy là bạn trai tôi.”
“Được rồi, vậy kể tôi nghe một chút về bạn trai của cậu đi. Cho ông già này hiểu thêm tí về phong cách yêu đương của giới trẻ bây giờ.”
Cục trưởng thoải mái tựa người vào lưng ghế da thật.
Nói chuyện về bạn trai…
Bề ngoài là nói chuyện yêu đương, nhưng ẩn bên trong lại là dò xét xem bạn trai mình có khả năng gây án hay không...
Gϊếŧ người đã tàn nhẫn, nhưng xét nét trái tim người khác thế này còn nhẫn tâm hơn.
Từ lúc vụ án xảy ra tối qua, Đình Kha vẫn luôn phân tích khả năng Nguyên Trì gây án với tư cách một cảnh sát hình sự. Nhưng bây giờ, nếu phải rũ bỏ thân phận cảnh sát để nhìn nhận lại Nguyên Trì bằng ánh mắt của người yêu…
Anh buộc phải thừa nhận không chỉ có khả năng, mà khả năng đó còn rất cao.
Bởi vì Nguyên Trì là người ngay cả khi hắn bị tội phạm đâm bị thương, cũng sẵn sàng rút dao đâm lại mười ba nhát cho bằng được.
Vì vậy, rất có thể là do ở nhà vệ sinh xảy ra cãi vã với Phùng Đại Vĩ, nên hắn đã rạch miệng đối phương đến ba mươi hai nhát. Cũng rất có thể là vì Phùng Đại Vĩ đẩy hắn một cái, nên hắn liền cắt đứt gân tay phải của người ta.
Hơn nữa, Nguyên Trì vốn không thích bạo lực, vì vậy hắn dứt khoát đâm Phùng Đại Vĩ một nhát gọn ghẽ.
Và bởi vì hắn thích những đóa hồng đỏ nở rộ trong máu, nên hắn đã khắc lên ngực Phùng Đại Vĩ một đóa hoa hồng máu.
Tất cả những điều trên gần như có thể trực tiếp kết luận: Nguyên Trì chính là hung thủ của vụ án lần này!
Nhưng!
Cảnh sát phá án phải dựa vào chứng cứ, nghi ngờ bạn trai cũng phải có chứng cứ!
Dù bây giờ khả năng Nguyên Trì là hung thủ có cao đến hai trăm phần trăm đi nữa, thì nếu không có bằng chứng, anh cũng tuyệt đối không bao giờ xem hắn là kẻ gϊếŧ người.
Vì vậy, anh mỉm cười nói:
“Nguyên Trì chỉ là một đứa trẻ thôi, vừa nhạy cảm lại thiếu cảm giác an toàn, phiền phức lắm, nhắc tới cậu ấy làm gì chứ.”
Tuy là nói thế, nhưng trong mắt anh lại đầy ắp cưng chiều.
“Thì rảnh rỗi tám chuyện thôi mà. Dù gì vụ án của cậu hiện tại cũng chưa có tiến triển gì.” Cục trưởng Trần thản nhiên nói: “À mà tôi nhớ lần trước cậu ấy còn giúp cảnh sát bắt được một tên sát nhân cơ mà, gan lớn như thế, sao lại bảo là phiền?”
“Cục trưởng đừng nói đùa nữa, cậu ấy làm gì biết bắt sát nhân. Chỉ là vô tình thấy lệnh truy nã do cảnh sát phát ra, rồi tình cờ gặp được đối tượng truy nã thôi.” Đình Kha vẫn mỉm cười, nhưng trong lòng bắt đầu căng thẳng. Anh biết cục trưởng Trần đang cố ý dẫn dắt mình.
“Dù là vậy cũng đã rất dũng cảm rồi. Cũng nhờ cậu là đội trưởng hình sự, bạn trai cậu mới dám bám theo tên sát nhân như thế. Chứ nếu đổi lại là người thường, chắc đã sợ đến nỗi trốn biệt rồi, lúc đó chúng ta lại phải mò mẫm tiếp thôi. Cho nên chuyện đó đáng được khen đấy chứ.” Cục trưởng Trần nói.
Hai người giống như đang chơi thái cực quyền, nhưng từ khi xuất hiện chữ bám theo, cuộc đối thoại đã trở nên rõ ràng hơn nhiều.
“Khen gì mà khen, cục trưởng nói vậy là quá lời rồi. Dù Nguyên Trì có giúp chúng ta bắt được hung thủ, nhưng cậu ấy cũng đã vi phạm pháp luật. Cũng may là chưa gây ra hậu quả không thể cứu vãn, nếu không, người đầu tiên bắt cậu ấy sẽ là tôi.” Cục trưởng Trần chẳng qua chỉ muốn thử xem Đình Kha có vì tư mà làm trái pháp luật hay không. Nếu đã như vậy, thì anh chỉ cần bày tỏ lập trường là đủ.
Giữa những người thông minh, trò chuyện giống như pha trà, quá nóng thì hương trà dễ bay mất, quá nguội thì chẳng thể khơi dậy hương vị thơm ngon nhất của lá trà.
Cho nên nhất định phải nắm được nhiệt độ thích hợp, như vậy mới không làm cháy lá trà, đồng thời cũng có thể thể hiện được hết độ đậm đà của nó.
Cục trưởng Trần khẽ lắc tách trà trong tay, để phần lá trà xanh sẫm xoay vòng, lan tỏa ra hương trà nhàn nhạt:
“Chậc, tôi thấy cậu đúng là bị nghề nghiệp ám vào người rồi, đừng có lúc nào cũng đem bắt, bắt, bắt ra miệng chỉ vì cậu là cảnh sát, Nguyên Trì vẫn còn là một đứa trẻ đấy. Nếu bị cậu hù cho bỏ chạy thì với tuổi này của cậu rồi, tôi xem cậu còn kiếm đâu ra một người bạn trai tốt như vậy nữa.”
“Cục trưởng dạy rất đúng, sau này tôi sẽ sửa.” Đình Kha mỉm cười, biết rằng cuộc nói chuyện hôm nay đến đây là kết thúc.
Ra khỏi văn phòng cục trưởng Trần, Đình Kha cũng không quay lại nhìn Nguyên Trì, chỉ dặn dò cảnh sát trực ở cửa phòng thẩm vấn nhớ mang cơm trưa cho hắn. Người cảnh sát gật đầu, rồi anh dẫn Triệu Phi cùng đi đến quán ăn vỉa hè xảy ra vụ việc tối hôm qua.