Chương 13

Không có chứng cứ, sau 24 tiếng tạm giữ, nguyên nhân là cảnh sát buộc phải thả Nguyên Trì ra.

Cảm thấy hơi mệt, Đình Kha ngả nhẹ ra sau, tựa cổ lên lưng ghế, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi Nguyên Trì. Trong phòng thẩm vấn giờ chỉ còn lại một mình hắn, cũng đang tựa người lên lưng ghế một cách lười biếng giống y như vậy, đôi môi mỏng có chút hồng nhạt đang mấp máy, nói gì đó không ngừng.

Đình Kha nhìn thật kỹ một hồi, cuối cùng mới nhận ra Nguyên Trì đang lặp đi lặp lại một câu.

“Bảo bối, nhớ uống canh nhé.”

Một câu nói không tiếng động, không hơi ấm, lại vang lên ầm ầm bên tai Đình Kha. Anh thấy khi Nguyên Trì nói ra câu ấy, ánh mắt sáng lên, đuôi mắt khẽ cong, ngay cả khóe môi cũng tràn đầy sự cưng chiều.

Anh quá quen với biểu cảm này của Nguyên Trì, đến nỗi chẳng cần cố gắng nhớ lại, cũng có thể nghe thấy giọng điệu ngọt ngào đến chảy nước ấy của hắn khi nói câu đó.

Ngọt đến phát ngấy!

Cuối cùng, Đình Kha vẫn không uống chén canh ấy, bởi vì anh muốn đợi Nguyên Trì ra rồi cùng nhau uống. Có thể đến lúc đó canh đã nguội, nhưng không sao cả, còn hơn là một mình uống mà không cảm nhận được hương vị.

Nửa tiếng sau, sau khi Ngụy Bân và những người khác hoàn tất thẩm vấn nhóm người từng ăn tối với Phùng Đại Vĩ, họ quay lại phòng giám sát.

Ngụy Bân đưa bản ghi lời khai cho Đình Kha, anh cầm lấy, lướt qua một lượt, ánh mắt bất chợt dừng lại ở bản lời khai của một người tên Tôn Bằng, liền hỏi:

“Phùng Đại Vĩ mấy ngày trước có đánh nhau với người ở công trường?”

Người thẩm vấn Tôn Bằng là Mộng Vũ, cô trả lời:

“Đúng vậy, Tôn Bằng nói Phùng Đại Vĩ bình thường tính khí nóng nảy lại vô văn hóa, gần như không ai ở công trường dám chọc vào anh ta, nên nhiều người oán giận anh ta. Đúng ngày 4 tháng 10 vào khoảng 12 giờ trưa, anh ta nghe thấy một công nhân phụ nói xấu mình sau lưng, thế là hai người đánh nhau dữ dội. Phùng Đại Vĩ ra tay mạnh, đánh gãy chân người kia, giờ còn nằm viện chưa xuống giường được, gần như có thể loại trừ khả năng gây án.”

Lời khai của những người khác đều không có vấn đề, Đình Kha đặt bản ghi chép xuống, ngẩng đầu nhìn thoáng qua Nguyên Trì trong phòng thẩm vấn. Có lẽ vì mệt, hắn đã dựa vào lưng ghế nhắm mắt nghỉ ngơi.

“Liên hệ với người nhà nạn nhân chưa?”

“Liên hệ rồi.” Hách Minh nói: “Nhưng cha mẹ của Phùng Đại Vĩ đều đã qua đời, giờ chỉ còn lại vợ cũ đã ly hôn được hai năm. Họ ly hôn vì bạo lực gia đình, nên cô ấy không muốn đến nhận thi thể.”

“Báo cho nhà tang lễ đi.” Đình Kha đưa lời khai lại cho Ngụy Bân. “Được rồi, hôm nay mọi người tan làm đi.”

“Còn anh thì sao?” Hách Minh hỏi.

“Các cậu tan làm rồi, chẳng lẽ tôi không ở lại trực ca à.” Đình Kha cười gượng một cái.

---

Màn đêm nặng nề dần tan biến trong ánh rạng đông.

7 giờ sáng, ánh sáng rực rỡ lan khắp nơi, thành phố im lặng suốt đêm lại bắt đầu náo nhiệt.

Đình Kha lúc đó đang gục đầu ngủ trên bàn, lơ mơ tỉnh lại. Mi mắt nặng trĩu chớp chớp một lúc mới mở ra được hẳn. Mí mắt kép vốn mảnh của anh do mới ngủ dậy nên sưng lên, trông giống kiểu mắt sâu châu Âu, nhưng kết hợp với đôi mắt màu hổ phách trong trẻo, không những không kỳ quái mà còn mang chút nét đẹp lai đầy mê hoặc.

Do tư thế ngủ không tốt, cổ của Đình Kha hơi mỏi. Anh xoa cổ, từ từ ngồi dậy, ánh mắt mơ màng nhìn qua lớp kính một chiều.

Nguyên Trì vẫn đang ngủ, vẫn giữ nguyên tư thế dựa vào lưng ghế, khoanh tay trước ngực. Đầu hơi nghiêng sang một bên, mái tóc vốn mềm mại giờ đã có phần rối tung. Vẻ ngoài tuấn tú của hắn không hề suy giảm, ngược lại còn toát lên sự ngây thơ không nhiễm bụi trần.

Đúng vậy, dù biết tâm lý của Nguyên Trì có phần vặn vẹo so với người thường, nhưng Đình Kha vẫn luôn nhìn thấy ở hắn sự trẻ con thuần khiết nhất. Bởi anh chưa từng cho rằng Nguyên Trì là một kẻ biếи ŧɦái.

Và đúng là… Nguyên Trì của anh cũng không phải kẻ biếи ŧɦái, chỉ là đang bị bệnh mà thôi…

---

Đình Kha rời khỏi phòng giám sát, trên đường chào vài cảnh sát trực ban, rồi nhanh chóng rời khỏi cổng đồn, đến một tiệm ăn sáng gần đó.

Nguyên Trì thích nhất món miến vịt và bánh bao nhân canh của tiệm này. Đình Kha mua hai phần giống nhau, lại nhờ ông chủ làm thêm vài món khác để lát nữa mang vào đồn cho các cảnh sát trực ban.

Ông chủ đã bán điểm tâm sáng cạnh đồn cảnh sát mấy năm nay, quá quen thuộc với vị đội trưởng hình sự này rồi. Đừng nhìn anh lúc nào cũng lạnh lùng, thật ra là người rất ấm áp. Ông liên tục gật đầu đồng ý, rồi quay vào bếp chuẩn bị.

Đình Kha xách đồ ăn về phòng thẩm vấn, nhưng không vào trong, chỉ gọi một cảnh sát mang đồ ăn vào cho Nguyên Trì. Sau đó, anh quay lại phòng giám sát.

Đặt đồ ăn lên bàn, anh lại ngồi xuống chiếc ghế cũ, tiếp tục dõi mắt về phía phòng thẩm vấn.

Nguyên Trì đã tỉnh, đừng thấy hắn cao to tới 1m89, thật ra lại là một đứa trẻ cực kỳ thiếu cảm giác an toàn. Nhìn đi, mới sáng dậy không thấy anh đâu, hắn đã bắt đầu dỗi vì bị bỏ rơi. Gương mặt đẹp đến mức khiến người ta nghẹt thở giờ đầy biểu cảm trẻ con giận dỗi.

Đình Kha không nhịn được mà khẽ cười, lúc này mà có điện thoại là Nguyên Trì đã gọi đến làm loạn ngay rồi.

Nghĩ đến đây, tim anh lại thấy chua xót.

Rõ ràng đã hứa sẽ về nhà với hắn trước 1 giờ…

Thế nhưng giờ đây… Một người trong phòng thẩm vấn, một người trong phòng giám sát.

Mà tấm kính một chiều ngăn cách giữa hai người, cứ như một con hào phân định giữa thế giới bình thường và không bình thường, rõ ràng ngay trước mắt, mà lại xa đến tận chân trời.