Chương 12

1 giờ kém 3 phút, Nguyên Trì đến sở cảnh sát.

Để tránh nghi ngờ, Đình Kha đã cử những cảnh sát khác đi lấy lời khai, còn anh thì đi đến phòng giám sát.

Vừa đẩy cửa vào, anh đã thấy Ngụy Bân và Triệu Phi đều đang áp sát vào tấm kính một chiều, tư thế giống hệt nhau, vẻ mặt bi tráng như thể đang xem cảnh Nguyên Trì bị xử bắn vậy.

“... Hai cậu đi thẩm vấn trực tiếp chẳng phải tốt hơn sao.” Đình Kha mặt không biểu cảm đi tới.

Hai người bị giọng điệu lạnh lùng này làm giật mình, sau đó cười gượng, đồng thanh nói: “Đội trưởng.”

“Ừm, Hách Minh và Mộng Vũ vẫn chưa quay lại sao?” Ánh mắt Đình Kha dao động, chỉ là không nhìn vào trong phòng thẩm vấn.

“Còn thiếu một người chưa tìm được, tìm thấy là quay về ngay.” Ngụy Bân trả lời.

Đình Kha gật đầu, khóe mắt bỗng liếc thấy một vật quen thuộc.

Cảm nhận được ánh nhìn của Đình Kha, Triệu Phi vội vàng nói: “À đúng rồi đội trưởng, đây là canh mà Nguyên Trì nhờ bọn em mang đến cho anh, cậu ta nói anh nhất định phải...” Triệu Phi có chút khó nói, cuối cùng chỉ lúng túng nói: “... Phải uống hết đấy!”

Đình Kha không nói gì, giả vờ thản nhiên đeo tai nghe lên, nhưng khuôn mặt tưởng như bình tĩnh kia đã bắt đầu hơi đỏ lên.

Đó là hộp giữ nhiệt ở nhà, màu đỏ, trên có in hình hai cậu bé, là lần đi siêu thị trước đây Nguyên Trì nhất quyết đòi mua. Kết quả mua về rồi, hắn đột nhiên thay đổi, nói sẽ nấu canh và nấu cơm cho Đình Kha mỗi ngày.

Nguyên Trì nói được làm được. Chỉ cần họ không ra ngoài ăn thì cơ bản hôm nào hắn cũng đích thân vào bếp. Có khi Đình Kha bận quá không về nhà ăn được, Nguyên Trì sẽ dùng hộp này đựng đầy canh nóng và cơm mang đến đồn.

Rồi còn ngọt ngào nói một câu: “Bảo bối, phải ngoan ngoãn ăn hết nhé.”

Đình Kha khẽ cười khổ, chuyển ánh mắt về phía phòng thẩm vấn.

Nguyên Trì đang ngồi thẳng trong ghế, không giống những người khác đặt tay lên bàn, mà rất ngoan ngoãn đặt tay lên đùi.

Vì đã về nhà nên hắn đã tắm, thay một bộ đồ thể thao màu xám nhạt. Ánh đèn trong phòng thẩm vấn chiếu lên mái tóc xù nhẹ, cùng với gương mặt trẻ trung ấy, cho dù vóc người cao lớn, lúc này trông lại ngoan ngoãn đến kỳ lạ.

Cảnh sát trong phòng thẩm vấn bắt đầu hỏi một số thông tin cơ bản, Nguyên Trì đều trả lời từng câu.

Âm thanh truyền qua tai nghe trầm thấp, bình thản, không hề có dấu vết che giấu, như thể hắn không phải đang bị thẩm vấn, mà chỉ đang trò chuyện thân mật.

“Có đoạn giám sát cho thấy cậu đã gặp nạn nhân vào lúc 8 giờ 49 tối nay.” Cảnh sát đưa cho Nguyên Trì một bức ảnh của Phùng Đại Vỹ.

Nguyên Trì không thèm giơ tay, chỉ cúi mắt liếc qua, im lặng nhìn một lúc rồi nói: “À, có gặp. Tôi vô tình va phải anh ta, anh ta có vẻ say rồi, hơi mất kiểm soát, không chỉ chửi tôi mà còn động tay, nhưng mà…” Nguyên Trì dừng lại, ánh mắt vượt qua cảnh sát, nhìn thẳng vào kính một chiều.

Ánh mắt hai người xuyên qua tấm kính giao nhau, tim Đình Kha đập mạnh, đột nhiên có cảm giác dù mình ở đâu cũng không thoát khỏi ánh nhìn của Nguyên Trì.

“Người yêu tôi thường dạy tôi phải là một công dân tốt, tuân thủ pháp luật, nên tôi không chấp.” Nguyên Trì nói câu này với vẻ mặt chờ khen ngợi.

Đình Kha cổ họng nghẹn lại: “Hỏi cậu ta... hoa hồng đỏ đẫm máu... có đẹp không.”

Cảnh sát lặp lại nguyên câu.

Nguyên Trì trả lời lạc đề: “Tôi thích màu đỏ, cũng thích hoa hồng, nhưng đó là sở thích cá nhân.” Hắn cười tinh nghịch: “Sao thế? Giờ cảnh sát đến cả đời tư cũng muốn điều tra à?”

“Đưa cho cậu ta xem ảnh hiện trường.” Đình Kha ghìm giọng. Anh nhận ra, mấy lời vừa rồi nghe như làm nũng, nhưng thật ra lại như nọc độc từ lưỡi rắn.

Cảnh sát đưa tiếp một tấm ảnh hiện trường tử thi.

Nguyên Trì vẫn không cầm lấy, chỉ liếc nhìn nhẹ.

Nạn nhân trong ảnh trông rất đáng sợ, môi đầy máu, nếu nhìn kỹ còn thấy thịt lộn ra từ môi dưới, ghê rợn đến mức khiến người ta không dám nhìn lâu.

Nhưng trong mắt Nguyên Trì, ngoài khuôn mặt, phần ngực với đóa hoa hồng máu ấy lại rực rỡ lạ thường.

Đình Kha không chớp mắt nhìn chằm chằm vào mặt Nguyên Trì, không bỏ sót một biểu cảm nhỏ nào.

Anh thấy khi Nguyên Trì nhìn tấm ảnh thì hơi cau mày, mím môi nhẹ, người hơi nghiêng về sau, một phản xạ tự nhiên khi thấy thứ gì đó khó chịu. Nhưng Nguyên Trì vốn đã mắc chứng sạch sẽ, nên hành động đó chỉ có thể hiểu là ghét bẩn.

Thứ khó giả nhất trên người con người chính là ánh mắt, vậy nên Đình Kha gần như điên cuồng soi vào mắt Nguyên Trì, mong tìm được chút manh mối, nhưng dù nhìn kỹ thế nào, trong đôi mắt đen trắng rõ ràng ấy, ngoài sự chán ghét, vẫn chỉ có sự chán ghét...

Về tình cảm cá nhân, Đình Kha rất mong Nguyên Trì không dính dáng gì đến vụ án, nhưng về lý trí, Nguyên Trì là nghi phạm số một, anh không thể bỏ qua bất kỳ đầu mối nào…

“Anh cảnh sát ơi, tôi nhát gan lắm.” Nguyên Trì nói với vẻ tội nghiệp: “Mấy tấm ảnh này mà cho tôi xem, tối tôi gặp ác mộng đấy.”

Thật là... dám nói! Đình Kha thầm nghĩ, rồi lại ấn tai nghe: “Hoa hồng đỏ nở trong máu, rực rỡ và mê hoặc. Hỏi cậu ta câu này có ý nghĩa gì.”

Cho đến bây giờ, Đình Kha cũng không biết mình đang làm gì. Anh rốt cuộc là hy vọng Nguyên Trì chứng minh được sự trong sạch, hay là anh thật sự muốn tìm ra hung thủ, dù người đó có là người yêu ba năm của mình…

Cảnh sát lập lại nguyên văn câu hỏi.

Nguyên Trì cười khẽ, nụ cười đầy mê hoặc, rồi nhìn về phía phòng giám sát: “Một câu trong sách, tôi sao biết nó có ý gì?”

“Sách nào?”

“Quên rồi, làm phiền cảnh sát tự tra vậy.”

Hách Minh và Mộng Vũ đã đưa nhóm người ăn tối cùng nạn nhân về đồn, Ngụy Bân và Triệu Phi đi thẩm vấn. Trong phòng giám sát chỉ còn lại Đình Kha và một cảnh sát khác.

Cảnh sát kia đang sắp xếp hồ sơ, còn Đình Kha chỉ ngẩn người nhìn vào người trong phòng thẩm vấn.

Dù bề ngoài mọi manh mối đều chỉ vào Nguyên Trì, nhưng nếu không có bằng chứng thực tế thì cảnh sát vẫn không thể làm gì hắn được.