“Câm hết rồi sao?” Đình Kha nhìn bọn họ, trong đôi mắt ấm áp kia chẳng còn lấy một tia nhiệt độ: “Hay là vì mấy người các cậu nhìn thấy là Nguyên Trì nên đánh mất khả năng điều tra mà một cảnh sát hình sự cần có?”
“Đội trưởng, Nguyên Trì…” Hách Minh lấy hết can đảm nói: “Cậu ta có bằng chứng ngoại phạm mà.”
“Cậu ta cùng nạn nhân biến mất mười ba phút, cậu nói với tôi là cậu ta có bằng chứng ngoại phạm? Ai chứng minh? Là cậu chắc?” Đầu óc Đình Kha vẫn tỉnh táo, bên trong đau đớn xoắn xuýt, nhưng giờ phút này anh thật sự cần ai đó phản bác mình. Chỉ cần có người bác bỏ toàn bộ suy đoán của anh, thì Nguyên Trì chính là trong sạch.
Anh có đau đớn thế nào cũng không sao, anh chỉ cần Nguyên Trì trong sạch…
Hách Minh ngượng ngùng im lặng.
“Đội trưởng, từ đoạn giám sát có thể thấy Phùng Đại Vĩ nhận điện thoại rồi đi ra ngoài và không quay lại nữa.” Mộng Vũ nói, giọng cô nhỏ dần: “Nhưng khi tôi với anh Bân kiểm tra camera ở đường Nam Dưỡng thì cũng không thấy Nguyên Trì đâu cả.”
Đình Kha không nói gì, chờ bọn họ nói tiếp.
“Nhưng mà…” Giọng Triệu Phi đột nhiên vang lên: “Lúc em kiểm tra camera ở quán nhậu và thấy Nguyên Trì, em còn đặc biệt kiểm tra nhà vệ sinh, phát hiện…” Triệu Phi nhìn gương mặt nghiêm nghị của Đình Kha, lấy hết can đảm nói liền một hơi: “Trong nhà vệ sinh có một cửa sổ đủ lớn để người lớn ra vào, phía sau cửa sổ là cửa hậu nơi chứa rác của quán, bên đó không có camera. Nếu… nếu Nguyên Trì có khả năng gây án, thì chắc chắn cậu ta đã đi ra từ cửa sổ đó. Hơn nữa, từ việc hung thủ có kỹ năng đối phó với điều tra rất cao thì… thì điều đó rất phù hợp với việc Nguyên Trì thường xuyên ra vào đồn cảnh sát, nắm rõ mọi kỹ thuật điều tra.” Triệu Phi nói xong cũng không dám nhìn sắc mặt của đội trưởng.
Nhưng thực ra trên mặt Đình Kha chẳng có biểu cảm gì, chỉ là sắc mặt hơi tái: “Từ quán nhậu đến ngõ Nam Thanh cách bao xa?”
“Ừm…” Triệu Phi nhớ lại một chút: “Cách hai con phố, khoảng chưa đến 200 mét, em đi bộ mất chừng bốn phút.”
Đình Kha trầm mặc gật đầu, trong mắt lộ vẻ tối tăm khó lường.
Triệu Phi đi mất bốn phút…
Nguyên Trì chân dài, lại thường xuyên chạy bộ, nếu là hắn thì đi chắc chỉ mất ba phút, vậy còn lại mười phút…
Đánh ngất một người chỉ mất một giây, rạch động mạch cổ cũng một giây, ba mươi hai nhát dao là ba mươi hai giây…
Dùng dao cắt quần áo nạn nhân, một giây, vẽ hoa hồng, chín phút hai mươi lăm giây…
Nhưng nếu thế thì Nguyên Trì không còn thời gian để rửa tay. Hắn thích sạch sẽ, chỉ cần chạm vào thứ bẩn thỉu liền muốn rửa sạch đến tận da. Hơn nữa, đóa hồng trên thi thể có đường nét trơn tru, giống như được vẽ chỉ bằng một nét, nên hắn không thể dành nhiều thời gian như thế cho việc vẽ hoa.
Và còn nữa!
Anh rõ ràng nhớ lúc tỉnh lại bên bờ biển đã là 9 giờ 20, chính xác như thể Nguyên Trì cố tình canh đúng thời gian gọi anh dậy vậy.
Vậy thì trong 29 phút ấy…
Nguyên Trì… rốt cuộc em đã làm gì?
“Nhưng Nguyên Trì không có động cơ gϊếŧ người mà.” Hách Minh vẫn không tin là Nguyên Trì, cậu ta nhìn Triệu Phi.
“Cậu không thấy Phùng Đại Vĩ đẩy cậu ta một cái trước nhà vệ sinh à?” Triệu Phi suy đoán hợp lý.
“Thế cậu không thấy Nguyên Trì sau đó chẳng buồn để ý à? Cậu ta hoàn toàn không có ý định đánh lại, làm sao có thể đi gϊếŧ người?” Hách Minh kiên quyết phản bác.
Triệu Phi còn định nói tiếp thì nghe Đình Kha lạnh lùng cất tiếng: “Nhìn cho rõ đây là đâu rồi hãy cãi, được không?”
Hai người lập tức im bặt.
“Triệu Phi với Ngụy Bân đi… đưa Nguyên Trì về đây.” Đình Kha cố gắng khiến bản thân trông bình thản, nhưng lời anh nói vẫn không giấu nổi sự rối loạn trong lòng.
Ngụy Bân và Triệu Phi nhìn nhau, đáp “Rõ” rồi rời đi.
“Đội trưởng, anh…” Hách Minh định an ủi vài câu, nhưng chưa nói hết đã bị Đình Kha cắt lời.
“Hai cậu gọi thêm vài cảnh sát đi cùng, đưa mấy người ăn tối với Phùng Đại Vĩ hôm nay về lấy lời khai.” Đình Kha mệt mỏi day day trán.
Sau khi mọi người rời đi, Đình Kha đứng dậy đến phòng kỹ thuật. Một cảnh sát trông thấy anh liền gọi: “Đội trưởng Đình, tôi đang định đi tìm anh.”
“Sao thế, phục hồi dữ liệu được rồi à?” Đình Kha bước tới, kéo ghế ngồi xuống.
“Phục hồi thì phục hồi rồi, nhưng chắc cũng chẳng giúp ích được gì đâu.” Cảnh sát kia xoay máy tính lại phía anh.
Đình Kha không nói gì, mở hồ sơ cuộc gọi trong điện thoại Phùng Đại Vĩ ra xem, chỉ liếc qua một cái, anh đã nhíu chặt mày, vì cuộc gọi cuối cùng lưu lại là một cuộc gọi qua mạng.
“Loại số bắt đầu bằng ba số không thế này là cuộc gọi internet, hầu như không tra được đâu, đội trưởng Đình nên bỏ manh mối này đi thì hơn.” Cảnh sát kia mặt đầy vẻ bất lực.
Ra khỏi phòng kỹ thuật, Đình Kha quay về văn phòng của mình.
Văn phòng anh ở tầng hai, mở cửa bước vào, không gian yên tĩnh vốn có thể khiến anh thư giãn, lúc này lại chẳng ích gì, thậm chí còn khiến anh cảm thấy nghẹt thở.
Anh bước đến mở cửa sổ, gió đêm tháng mười mang theo mùi hoa quế nhẹ nhàng lùa vào.
Giờ đã hơn mười hai giờ khuya, nhưng đường lớn vẫn còn nhộn nhịp, xe cộ qua lại không ngớt, người đi đường nói cười rôm rả, thậm chí còn có trẻ nhỏ đang cố gắng chạy theo bước chân người lớn.
Người người đủ sắc thái, niềm vui cũng đủ màu, thật tốt biết bao.
Đình Kha nhìn một lúc, bỗng cảm thấy mệt mỏi chống tay lên bậu cửa.
Chỉ cách nhau một cánh cửa sổ, bên ngoài đầy màu sắc rực rỡ, còn bên trong chỉ có hai gam màu đen trắng. Một cơn gió thổi qua, đen trắng trộn lẫn thành một khối mây u ám nặng nề, bao quanh anh, khiến mạng nhện trong lòng anh ngày càng chằng chịt.
Nguyên Trì… nghi phạm…
Đình Kha chưa bao giờ không nghĩ tới việc một ngày nào đó Nguyên Trì sẽ bị gắn với từ đó… bởi vì hắn có tâm lý lệch lạc, tính cách vặn vẹo, hành xử cực đoan, ghét bạo lực.
Lại gần như điên cuồng yêu thích máu tươi, đôi khi thậm chí còn tự làm hại bản thân chỉ để thưởng thức vẻ đẹp khi máu trào ra từ cơ thể, để nghe âm thanh của máu đang chảy.
Hắn còn từng nói, âm thanh máu chảy ra từ da… nghe rất hay.