Chương 10

Đình Kha rời khỏi phòng giải phẫu, các thành viên đang điều tra bên ngoài cũng vừa quay về. Mọi người tụ tập quanh một chiếc máy tính, chăm chú nhìn vào màn hình. Thấy Đình Kha đi tới, Triệu Phi liền đứng dậy:

“Đội trưởng, có phát hiện trong đoạn camera giám sát của quán nhậu!”

“Được…” Đình Kha bỗng nhiên cảm thấy không dám lại gần màn hình, nhưng Triệu Phi đã chừa sẵn chỗ cho anh. Anh đành phải hít sâu một hơi, bước chậm lại.

8 giờ 49 phút 17 giây tối ngày 9 tháng 10, Nguyên Trì va phải Phùng Đại Vĩ trước cửa nhà vệ sinh, hai người trao đổi vài câu, sau đó Phùng Đại Vĩ đưa tay đẩy Nguyên Trì…

“Dừng lại!” Đình Kha bất ngờ nói.

Triệu Phi lập tức nhấn nút tạm dừng.

“Là tay nào?” Đình Kha chỉ vào tay Phùng Đại Vĩ đang đẩy Nguyên Trì trên màn hình.

“Đội trưởng… là tay phải.” Triệu Phi đáp.

Gân tay phải của nạn nhân đã bị cắt đứt…

Đình Kha đột nhiên cảm thấy khó thở, như có một tấm mạng nhện dày đặc quấn chặt lấy ngực anh. Càng vùng vẫy, mạng nhện lại càng siết chặt, khiến anh càng nghẹt thở…

Nhưng đầu sợi tơ ấy lại chính là Nguyên Trì. Nếu anh không cố vùng vẫy, chỉ cần lỡ mắt một chút, Nguyên Trì sẽ mãi mãi rơi xuống vực sâu…

“Tiếp tục đi.” Đình Kha phải mất một lúc mới tìm lại được giọng mình. Điều kỳ lạ là giọng anh lại chẳng hề run rẩy. Trong ánh sáng ban ngày rõ ràng, anh đã giấu kín tất cả tư tình của mình rất giỏi.

Hình ảnh tiếp tục chạy. Nguyên Trì không phản kháng nhiều, chỉ vỗ vai Phùng Đại Vĩ rồi rời khỏi khung hình. Mọi người thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng tấm mạng nhện trong lòng Đình Kha không vì thế mà lỏng ra chút nào, ngược lại còn siết chặt hơn, bởi anh biết Nguyên Trì đã quay lại.

Quả nhiên, 8 giờ 51 phút 3 giây, Nguyên Trì xuất hiện trở lại trong khung hình. Dù chất lượng camera không cao, nhưng vẫn không thể che đi vẻ ngoài tuấn tú của chàng trai. Thậm chí, ánh sáng trắng của camera lại càng khiến anh trở nên mơ hồ như một ảo ảnh.

Đình Kha nhìn chằm chằm không chớp, bỗng có chút không chắc chắn: Người này thật sự là Nguyên Trì của anh sao? Hay chỉ là một kẻ rất giống Nguyên Trì mà thôi…

Đình Kha hiểu rõ, với tư cách là một cảnh sát, anh không nên thiên vị bất kỳ nghi phạm nào, nhưng càng lúc, sự tự lừa dối trong anh lại càng trỗi dậy mãnh liệt hơn.

Giống như lời Nguyên Trì từng nói, hắn chỉ đi vào nhà vệ sinh, nhưng trong khoảng thời gian đó, Phùng Đại Vĩ vẫn chưa rời khỏi, khiến Đình Kha căng như dây đàn, không dám rời mắt khỏi màn hình. Anh chỉ mong có thể xuyên không về khoảnh khắc đó, đi cùng Nguyên Trì vào nhà vệ sinh.

May mắn thay, khoảnh khắc đó đã tới, Phùng Đại Vĩ loạng choạng bước ra khỏi nhà vệ sinh, như thể cứu rỗi thần kinh sắp đứt của Đình Kha.

Anh vô thức thở phào một hơi, nhưng camera vẫn tiếp tục ghi hình. Phùng Đại Vĩ quay lại bàn, uống thêm vài ly với bạn, đến 8 giờ 55 phút 31 giây, gã nhận được một cuộc gọi, rồi lại lảo đảo rời khỏi quán.

Hai phút trôi qua, Phùng Đại Vĩ không quay lại, Nguyên Trì cũng chưa ra khỏi nhà vệ sinh.

Năm phút, vẫn chưa thấy ai.

Tám phút, vẫn không có ai.

Đến 9 giờ 08 phút 21 giây, Nguyên Trì mới bước ra từ nhà vệ sinh, bước đi thong thả xuyên qua đám đông. Hắn sạch sẽ, cao ráo, phong độ, không thể phủ nhận, Nguyên Trì là kiểu người dù đứng giữa nơi ồn ào hỗn tạp thế nào, Đình Kha cũng có thể nhận ra hắn ngay lập tức.

Nhưng cùng lúc đó, Đình Kha cũng thấy được một chi tiết nhỏ, khi đi ngang một bàn ăn, Nguyên Trì khẽ vỗ nhẹ tay áo, một động tác rất kín đáo, thói quen của Nguyên Trì mỗi khi tay dính bẩn.

Gần như phản xạ, Đình Kha lại lên tiếng:

“Dừng lại.”

Triệu Phi phản ứng nhanh nhạy, lập tức nhấn nút dừng.

Các đội viên đều chờ anh ra lệnh tiếp theo, nhưng Đình Kha lại không biết nên nói gì. Anh nhắm mắt, trong đầu hiện lên nụ cười dính người của Nguyên Trì, rồi lại là đóa hồng đỏ rực đẫm máu…

---

Gần 12 giờ đêm, không khí ở đồn cảnh sát vẫn tấp nập. Xa xa là tiếng bước chân vội vã xen lẫn giọng trò chuyện khẩn trương. Gần hơn là tiếng lật hồ sơ kèm theo nhịp ăn vội vã, thỉnh thoảng chen vào là chỉ đạo qua điện thoại từ xa. Tựa như trên vai ai cũng gánh một sứ mệnh vô hình.

Đình Kha mở mắt, nhìn lên bức tường cao nơi có ngôi sao năm cánh chói sáng treo trên đó. Anh hít sâu một hơi, xoay ghế đối mặt với mấy đồng đội.

“Các cậu nói xem phát hiện được gì trong đoạn camera vừa rồi.” Đôi mày của anh hiện rõ nét mỏi mệt.

“Chúng tôi đã kiểm tra thùng rác dọc 1,5 km quanh hiện trường nhưng không tìm thấy gì bất thường.” Mộng Vũ báo cáo.

“Camera khu dân cư không phát hiện gì khả nghi. Có một camera nhà dân ghi lại cảnh Phùng Đại Vĩ đi vào ngõ Nam Thanh, trong vòng 10 phút sau không có ai bám theo.” Ngụy Bân nói: “Ngõ này thông với đường Nam Dưỡng, nhưng trong ngõ không có camera, cũng không có dấu hiệu khả nghi.”

“Ừm.” Đình Kha nhàn nhạt đáp, giọng không chút dao động: “Tôi đang hỏi là các cậu phát hiện gì trong đoạn camera vừa rồi.”

Vài người bỗng hít mạnh một hơi lạnh, nhìn nhau, như thể… không hiểu rõ anh đang ám chỉ điều gì.